Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 213
Chương 213: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (16)
- Thiên Tẫn Hoan -
◎
Vợ bị người ta cướp mất rồi
◎
Diêm Từ cứ nghĩ như thế, trong đầu toàn là phần thưởng được bé yêu cắn, vừa hưng phấn vừa cứng ngắc chống người dậy, rồi lại tiếp tục kéo áo của Nguyễn Thanh.
Đôi mắt Nguyễn Thanh loáng nước trừng lớn, chẳng còn để ý ngón tay đau nữa, cắn chặt áo mình không buông, "Đừng mà."
Thế nhưng sức cậu làm sao địch nổi sức Diêm Từ, hoàn toàn không ngăn được hắn.
Cuối cùng áo vẫn bị Diêm Từ giật xuống.
Áo của Nguyễn Thanh bị kéo xuống rồi, Diêm Từ lại nhìn sang quần cậu.
Nguyễn Thanh thấy thế, cả người cứng đờ, cậu chống người dậy trước khi Diêm Từ ra tay, liều mạng co người lùi về sau, muốn chạy thoát.
Nhưng giường chỉ lớn bấy nhiêu, hoàn toàn chẳng có chỗ trốn.
Nguyễn Thanh biết rõ chạy không thoát, vừa lùi vừa liếc mắt nhìn chiếc túi đeo chéo bị giật rách bên cạnh, cậu đưa tay định lấy lại túi.
Ngay lúc tay Nguyễn Thanh sắp chạm tới túi, Diêm Từ đã túm ngay mắt cá chân bên không bị thương của cậu, lôi cậu về lại.
Cổ chân lạnh băng làm Nguyễn Thanh giật mình, đôi mắt ướt át trừng lớn thêm chút nữa, theo phản xạ vung chân đạp Diêm Từ.
Nhưng chân không bị thương thì đang bị Diêm Từ giữ, cậu đạp chính là chân có mắt cá đang bong gân.
Không những không đá bật được Diêm Từ, còn tự đá đau mình, mắt cá vốn đã bong gân giờ lại càng tệ hơn.
"Ưm..." Khoảnh khắc đau nhói ấy làm mấy ngón tay trắng nõn của Nguyễn Thanh siết chặt ga giường bên dưới, lông mày nhíu lại, giọt nước mắt theo khóe mắt rơi xuống.
Cơ thể mảnh mai cũng khẽ run lên, trông thật tội nghiệp.
Nhìn là biết đau thật rồi.
Hệ thống thấy vậy, không nhịn được lên tiếng nhắc, 【Thật ra... hắn chỉ muốn thay đồ cho cậu thôi.】
Nguyễn Thanh khựng lại, nheo mắt chịu đựng cơn đau ở chân, rồi u ám nói, 【Lần sau nói sớm một chút có được không?】
Giọng cậu mang theo run rẩy, nghe như sợ lắm.
Nhưng Nguyễn Thanh đâu phải sợ, là đau muốn chết thì có.
Chân bong gân lại bị thương lần nữa, đau như khoan vào tim.
Thật ra cậu cũng chẳng sợ mấy, vì ý thức của Diêm Từ không hề hoàn chỉnh như tưởng tượng.
Chỉ có vài ký ức tiềm thức mà thôi.
Dù b**n th** vẫn là b**n th**, nhưng bình thường chẳng làm cậu bị thương, càng hiếm khi ép buộc cậu lúc cậu đang bị thương.
Mà Diêm Từ lúc mất lý trí tuyệt đối không nhận ra là cậu tự làm mình bị thương, cũng chẳng có chuyện bị chọc giận.
Vậy nên Nguyễn Thanh mới dám làm thế.
Đổi thành người khác, Nguyễn Thanh tuyệt đối không dám, vì trước mặt một tên b**n th**, tự mình làm mình bị thương là chuyện rất nghiêm trọng.
Tuy giọng Nguyễn Thanh run rẩy, nhưng hệ thống vẫn nghe ra cậu chỉ đang đau.
Cũng lập tức hiểu cậu đang lợi dụng vết thương của mình.
Dù gì nó cũng theo Nguyễn Thanh không ít thời gian, biết khá rõ phản ứng của cậu.
Hệ thống cố nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được lên tiếng, 【Đừng tự làm mình bị thương.】
Giọng hệ thống mang theo chút lạnh lùng, như đang tức giận, lại như đang cảnh cáo.
Nguyễn Thanh nghe vậy, ngước nhìn trần nhà, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt như có như không.
Dù gì cũng muốn giết cậu rồi, còn quan tâm cậu có tự làm mình bị thương không làm gì.
Thật mâu thuẫn.
Rõ ràng có thể giết cậu ngay, thế mà chưa bao giờ tự ra tay, cùng lắm cũng chỉ cướp mất đạo cụ của cậu.
Để cậu rơi xuống bầy xác sống.
Nếu thật sự muốn giết, lúc nhập vào Giang Thư Dư đã có thể giết rồi.
Việc gì còn giữ cậu ở đây.
Quái lạ thật.
Diêm Từ biến thành xác sống rồi, cơ thể cứng cáp hơn nhiều, cú đá của Nguyễn Thanh đối với hắn chỉ như bị chạm khẽ.
Nhưng Diêm Từ biết bé yêu không giống hắn, lực như vậy đã đủ khiến cục cưng khó chịu rồi.
Huống chi chân "vợ" bị thương nữa.
Diêm Từ nhìn người run rẩy vì đau, bỗng khựng lại, trong đồng tử trắng đục thoáng hiện vẻ luống cuống.
Hắn cứng ngắc ngón tay, khẽ vén ống quần bên chân bị thương của Nguyễn Thanh lên, đã bầm tím sưng đỏ trông đáng sợ.
Trong mắt Diêm Từ thoáng hiện thứ cảm xúc phức tạp gần như xót xa, hắn mấp máy môi, muốn nói gì đó.
Nhưng lại chẳng phát ra nổi một tiếng.
Diêm Từ sốt ruột cào cào ga giường, nhưng dù thế cũng vẫn không thể nói thành lời.
Như thể cái lưỡi không chịu nghe lời vậy.
Cuối cùng Diêm Từ chỉ có thể cúi người xuống, cứng nhắc đưa tay, khẽ vỗ vỗ vai Nguyễn Thanh, cứ như người lớn dỗ trẻ con 'không đau không đau' vậy.
Không phải như, mà chính là như thế.
Chắc hẳn Diêm Từ đã thấy cảnh này ở đâu đó, rồi ghi nhớ.
Chỉ là vỗ vỗ được một lúc, ý vị lại bắt đầu lệch đi.
Ngón tay Diêm Từ vừa vỗ vừa dần hạ thấp, trượt xuống bờ vai trắng mịn của Nguyễn Thanh vài phần.
Nguyễn Thanh thấy thế, cũng quên cả đau, vội đẩy Diêm Từ ra, khe khẽ mở miệng, "Tôi hết đau rồi."
Diêm Từ nghe không hiểu, nhưng nhìn bàn tay đẩy trước ngực mình, lại luống cuống chống người lên.
Hồi nãy vì không kịp chống người, mới để chân "vợ" đụng vào hắn.
Hắn cứng quá, thân thể hắn mà mạnh tay sẽ làm vợ đau mất.
Bóng dáng cao lớn của Diêm Từ vừa hơi lui ra xa, Nguyễn Thanh liền nhẹ nhàng thở phào.
Cậu chống người ngồi dậy, tự với lấy ba lô kéo lại gần, rồi moi quần áo ra từ bên trong.
Nhanh chóng mặc áo xong.
Nhưng khi thay tới quần, động tác của Nguyễn Thanh hơi khựng lại, liếc mắt nhìn Diêm Từ đang quỳ trên giường ngay trước mặt.
Diêm Từ vóc dáng quá cao lớn, chỉ quỳ thế thôi cũng khiến người ta cảm thấy bị bao phủ, áp lực ngợp người.
Mà Diêm Từ cũng chẳng có ý rời đi, chắc càng không hiểu cần phải tránh.
Dù gì ban nãy hắn còn tự lao tới lột áo cậu kia mà.
Nguyễn Thanh khẽ nghiêng người, quay lưng về phía Diêm Từ, tháo cái quần đã bị xé rách ra, thay quần sạch.
Vì cậu quay lưng nên hoàn toàn không biết, lúc mình thay quần, ánh mắt Diêm Từ vẫn dán chặt vào cậu không chớp.
Thậm chí vì bị dáng người cậu che khuất, hắn còn cứng đờ nghiêng đầu, rướn qua bên cạnh mà ngó.
Nếu người bình thường làm thế chắc trông dơ bẩn đê tiện, nhưng Diêm Từ thì khác, động tác ấy lại lộ ra chút ngốc nghếch vụng về.
Không chỉ vì gương mặt anh tuấn, mà còn vì từ khi hoá thành zombie, gương mặt hắn gần như trơ trọi cảm xúc.
Chỉ có đáy mắt vẫn lờ mờ lộ ra tâm trạng.
Con ngươi trắng bệch ánh lên hưng phấn và kích động, như đang nhìn thấy thứ gì khiến bản thân vui sướng cực độ.
Nguyễn Thanh rất nhanh đã thay xong.
Diêm Từ càng thêm phấn khích, chống tay lên giường, lập tức sáp tới gần, giơ ngón tay ra trước mặt cậu.
Rồi hớn hở mở miệng.
"Cắn."
"Cắn."
"Cắn."
Chữ này so với lúc nãy đã phát âm rõ ràng hơn hẳn, cũng là từ duy nhất Diêm Từ nói tròn vành rõ chữ.
Giọng hắn rất giống giọng mình lúc còn là người, nhưng cách nói thì không giống, cứng cáp và lơ lớ, như đang học nói vậy.
Hễ nói nhanh quá lại phát âm không ra hơi, líu nhíu như kẹt lưỡi.
Nguyễn Thanh nhìn ngón tay trước mắt, hơi né ra sau, rồi khổ sở lắc đầu: "Không cắn."
Diêm Từ biết "cắn" là gì, lại thấy người trước mặt lắc đầu, lập tức hiểu ra "không cắn" là không chịu.
Hắn cuống lên: "Cắn!"
"Không... không ép!"
Hắn không muốn "không cắn"!
Rõ ràng hắn đã giúp vợ mặc quần áo, tại sao không được thưởng chứ!
Tại sao không chịu cắn hắn?
Là vì quần áo là bé yêu tự mặc sao?
Diêm Từ tức điên, con ngươi trắng bệch thoáng chốc đục ngầu, bóng tối phủ kín đáy mắt, tay bắt đầu xé áo Nguyễn Thanh.
Hắn không cần phần thưởng không cắn, hắn phải tự mặc áo cho vợ mới được!
Nguyễn Thanh giật mình, vội đưa tay che cổ áo lại.
Vì balo chỉ đủ chỗ cho một bộ đồ, tất nhiên chỉ còn bộ cậu đang mặc.
Nên lần này Diêm Từ không dám xé bừa như lúc đầu, cậu vừa che, hắn đã khó ra tay.
Diêm Từ cuống cuồng, há miệng cố gắng nói: "Cho... cho..."
"Cho..."
Hắn muốn nói "cho hắn mặc", nhưng từ "mặc" cứ kẹt lại, phát không nổi, chỉ có thể sốt ruột lặp lại câu cũ.
"Không... không ép..."
Nói xong liền đè Nguyễn Thanh xuống giường, một tay giữ chặt hai tay cậu trên đỉnh đầu, tay kia bắt đầu xé áo.
Lần này sợ bé yêu đụng phải hắn mà bị thương, Diêm Từ còn dùng chân chặn chặt chân Nguyễn Thanh, không cho cậu cơ hội đá lung tung.
Nguyễn Thanh tuy không hiểu hết, nhưng cũng đoán được đại khái ý hắn.
Cậu không chịu cắn hắn, thì hắn sẽ lột đồ cậu.
Khuôn mặt tinh xảo của Nguyễn Thanh thoáng chút hoảng loạn, vội khẽ giọng mở miệng: "Cắn... tôi cắn..."
Động tác xé áo của Diêm Từ ngừng lại, buông tay cậu ra, phấn khích giơ tay mình tới trước mặt Nguyễn Thanh, con mắt ngập tràn mong đợi.
Như thể chỉ chờ cậu cắn hắn.
Diêm Từ đã khống chế móng tay, nên giờ móng không còn sắc nhọn, nhưng màu đen sì kia vẫn ghê rợn vô cùng.
Nhìn thế nào cũng thấy bẩn bẩn.
Nguyễn Thanh nhìn bàn tay to trước mặt, môi mím chặt, nét mặt lộ ra vẻ khó xử và chần chừ.
Dù tay Diêm Từ trông không dơ, nhưng thật sự rất khó mà cắn xuống nổi.
Nguyễn Thanh im lặng rất lâu, sự im lặng này tra tấn người ta, cũng làm Diêm Từ gần như không kiềm được mình, chỉ muốn ôm người kia vào lòng, rồi tự nhét tay mình vào miệng vợ.
Nhưng Diêm Từ biết thưởng là bé yêu phải tự cho, hắn không được giành trước.
Cuối cùng, Nguyễn Thanh im lặng một hồi rồi nhìn thẳng hắn, chậm rãi, run run đưa tay ôm cổ Diêm Từ, dựa vào hắn gần thêm chút nữa.
Rồi cậu nhẹ nhàng cắn lên cổ Diêm Từ.
Cậu không dám cắn mạnh, sợ lỡ làm trầy da hắn, sẽ bị lây virus zombie.
Khoảnh khắc Nguyễn Thanh cắn xuống, cả cơ thể vốn đã căng cứng của Diêm Từ liền cứng đờ thêm.
Hắn có cảm giác cơ thể không còn là của mình nữa.
Tất cả tri giác như hội tụ về chỗ cổ bị cắn, đầu óc trống rỗng.
Chỉ còn lại xúc cảm nơi da thịt, mềm mềm, ấm ấm.
h*m m**n cắn người của Diêm Từ bùng lên trở lại, hắn muốn cắn bé cưng.
Hắn cảm thấy cả người mình đều cứng đờ, tay cũng không khống chế nổi, móng tay nhọn lại mọc ra.
Sợ làm bé cưng bị thương, Diêm Từ hoảng loạn rút lui, ngay lập tức lao ra khỏi phòng.
Hắn lui nhanh quá, Nguyễn Thanh chẳng kịp phản ứng, mất chỗ tựa nên ngã thẳng xuống giường.
Nguyễn Thanh chống người dậy, dùng mu bàn tay lau khóe môi, lần này không dám phí thêm thời gian, nhanh chóng kéo túi đeo chéo lại, buộc dây đứt thành nút, vác lên người.
Muốn tranh thủ lúc Diêm Từ ra ngoài để chạy trốn.
Dù sao có hắn ở đây, xác sống khác không dám cắn cậu.
Đây chắc chắn là cơ hội tốt nhất.
Nhưng lần này Diêm Từ không đi hẳn.
Hắn chỉ đứng ở cửa.
Nguyễn Thanh vừa đặt chân xuống giường đã thấy vạt áo quen thuộc nơi cửa, cả người cứng đờ, lặng lẽ quay lại giường.
Chân cậu đã sưng tấy đến biến dạng, chỉ cần hơi cử động đã đau nhói, huống chi là chạy.
Nên trốn cũng khó mà trốn nổi.
Thấy Diêm Từ không có ý bước vào, Nguyễn Thanh đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt rơi xuống hộp thuốc gần đó.
Cậu rón rén xuống giường, lôi hộp thuốc lại gần.
Có lẽ vì làm việc trong nhà máy thường bị va đập, nên hộp thuốc chứa đủ loại thuốc bôi vết thương.
Nguyễn Thanh sơ cứu qua loa vết thương ở chân.
Cậu chẳng mong nó khỏi nhanh, chỉ hy vọng bớt sưng, giảm đau phần nào.
Dù sao với vết trẹo thế này, không một hai tháng thì đừng mong lành hẳn.
Cậu còn đang nghĩ cách lừa Diêm Từ ra ngoài thì dưới lầu bỗng vang lên tiếng huyên náo, kèm theo tiếng khóc lóc thê thảm.
Nguyễn Thanh nghe thấy liền bò ra cửa sổ nhìn xuống dưới nhà máy.
Đám xác sống đã sớm bình thường trở lại, từ khi Diêm Từ đưa cậu lên tầng hai, chúng đã kéo những người bỏ trốn quay về, trong đó có cả Giang Thư Du.
Lúc này, một đám xác sống đang vây quanh một cái xác mà g*m c*n, mấy con khác thì lảo đảo tiến về phía đám người đang run rẩy khóc thét, con mắt trắng đục ánh lên đói khát và phấn khích, miệng nhỏ dãi ròng ròng.
Rõ ràng là sắp xé xác ăn thịt.
Nguyễn Thanh nhìn rõ tình hình dưới đó, bàn tay siết chặt, các ngón tay trắng bệch cả ra, nhưng lại chẳng làm gì được.
Ngay cả bản thân cậu còn đang bị kẹt ở đây chờ chết, cứu ai bây giờ?
Cứu được một lúc, chẳng cứu được cả đời.
Xác sống tuy kém ý thức, nhưng đã bắt đầu biết giữ người làm thức ăn dự trữ, chẳng bao lâu nữa, xác sống sẽ thống trị hòn đảo này.
Còn con người thì hoàn toàn bị kéo xuống đáy chuỗi thức ăn, thành bữa tối của lũ quái vật.
Trừ phi diệt sạch xác sống.
Diêm Từ không hề có hứng ăn thịt bọn họ, hắn ghét cắn người khác, hắn chỉ thích cắn bé cưng thôi.
Nên dù mùi máu tươi khiến cả nhà máy sôi sục, Diêm Từ chẳng thèm liếc lấy một cái.
Nhưng khi hắn thấy bóng dáng Nguyễn Thanh đứng bên cửa sổ, cứ tưởng đám xác sống dưới kia đã làm "vợ" phiền lòng, liền giận dữ đá mạnh lan can ngoài hành lang.
Lan can sắt bị Diêm Từ đá văng xuống, rơi thẳng vào đám xác sống dưới kia, đập chết mấy con ngay tại chỗ, máu thịt bầy nhầy.
Cảnh tượng ghê rợn không tả nổi.
Xác sống bên dưới bị khí thế của hắn áp chế, im bặt như tờ.
Cả lũ đang gặm xác cũng run rẩy dừng lại, không dám phát ra chút âm thanh nào, kể cả tiếng nhai nuốt.
Vì sợ hãi và tôn thờ vị vua của zombie kia đã đè bẹp bản năng ăn thịt của chúng.
Trong nhận thức của xác sống, bọn yếu phải phục tùng kẻ mạnh, cho dù vị vua này gần như chưa từng ra lệnh hay thu đồ ăn của chúng.
Nguyễn Thanh nghe tiếng động thì khựng người, ngoái lại nhìn Diêm Từ đứng ngay cửa.
Mà Diêm Từ đá xong lan can, như đứa trẻ được khen, hào hứng quay vào phòng, sán tới trước mặt Nguyễn Thanh.
Rồi lại cúi cổ, đưa sát cái cổ trắng bệch của mình ra.
"Cắn."
"Cắn."
Rõ ràng hắn nghĩ mình đã dẹp loạn cho thương yêu của mình, nên giờ được thưởng rồi.
Xác sống dưới kia dừng lại, nhưng người sống thì không.
Nhìn mấy con xác sống bị lan can đập cho tan xác, đám người càng sợ hãi, gào thét ôm nhau run bần bật, tiếng khóc nức nở.
Diêm Từ nghe tiếng khóc, con mắt trắng bệch tối sầm lại, hưng phấn lập tức tan biến.
Hắn giận dữ.
Vợ hắn thấy ồn, hắn đã bắt lũ kia im rồi, vậy là phải được thưởng.
Giờ lại ồn nữa, tức là hắn không có thưởng!
Diêm Từ tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra, nét dữ tợn thoáng hiện trên gương mặt cứng đờ, thân hình hắn chớp mắt đã xuất hiện dưới tầng.
Hắn vươn tay bóp cổ một người, định bẻ gãy luôn tại chỗ.
Nguyễn Thanh thấy vậy thì trợn mắt, hoảng loạn hét to: "Diêm Từ! Đừng!"
Diêm Từ nghe tiếng, khó hiểu quay đầu nhìn bóng người bên cửa sổ.
"Diêm Từ", cái tên này nghe quen tai, nhưng hắn lại không rõ nó nghĩa là gì.
Chỉ mơ hồ hiểu được "đừng" là không cho phép.
Hắn buông tay khỏi cổ người kia, vợ chắc không thích hắn chạm vào người khác, giống như hắn ghét người khác chạm vào vợ.
Diêm Từ vui ra mặt.
Vợ cũng thích hắn, mà giờ lại yên tĩnh rồi, hắn có thể quay về đòi thưởng!
Nhưng ngay lúc Diêm Từ chuẩn bị quay lại tầng hai, ở tầng hai bỗng xuất hiện thêm một bóng người.
Người đó chạy nhanh trên lan can sắt, rồi bám lan can nhảy xuống dưới dứt khoát.
Hướng nhảy chính là phòng Nguyễn Thanh.
Diêm Từ trông thấy thì mắt trợn trừng, định quay lại chặn nhưng vừa kịp, người kia đã nhảy thẳng qua cửa sổ vào phòng.
Nguyễn Thanh vốn đang đứng bên cửa sổ, nhìn thấy bóng người đó thì sững sờ, theo phản xạ lùi lại mấy bước.
Trong đôi mắt xinh đẹp ấy hiện lên một tia căng thẳng và bất an.
Vì người tới không phải là Tạ Huyền Lan, mà là tên điên Diêm Tam đã gặp ở siêu thị.
Rơi vào tay Diêm Tam hay rơi vào tay Diêm Từ cũng chẳng khác gì nhau.
Biết đâu tình hình còn tệ hơn nữa.
Dù sao Diêm Từ cũng chẳng có ý thức gì, dễ lừa, chứ Diêm Tam tuyệt đối không phải kẻ dễ dụ.
Nguyễn Thanh nhìn người đang bước gần lại mình, hàng mi khẽ run, gương mặt tái nhợt, chầm chậm lùi về sau.
Thế nhưng chân cậu bị thương rồi, làm sao có thể lùi được bao xa.
Diêm Tam cũng chẳng cho Nguyễn Thanh cơ hội lùi xa, trước khi Diêm Từ đuổi tới, hắn ta đã nắm chặt cổ tay Nguyễn Thanh, kéo người ôm chặt vào lòng mình.
Nguyễn Thanh hoàn toàn không có sức phản kháng, cứ thế bị Diêm Tam ôm rồi nhảy thẳng xuống từ cửa sổ.
Khi Diêm Tam nhảy xuống, cơ thể Nguyễn Thanh căng cứng lại, theo bản năng bám chặt lấy áo trước ngực hắn ta, mắt nhắm tịt.
Bởi Diêm Tam nhảy xuống chẳng chút do dự, tốc độ lại nhanh đến mức vừa vặn tránh được Diêm Từ đang xông vào từ cửa chính.
Diêm Từ không nghĩ ngợi gì liền đuổi theo, theo bản năng cũng dẫn theo bầy xác sống đuổi sát phía sau.
Vợ hắn bị cướp mất rồi, hắn phải cướp lại vợ về.
Hắn không cho phép bất cứ kẻ nào cướp mất vợ hắn!
Diêm Tam nhìn đám xác sống ùn ùn kéo tới, chẳng hề hoảng loạn, đạp lên đầu bọn chúng rồi phóng vọt lên, nhảy thẳng lên hành lang bên cạnh.
Sau đó ôm ngang Nguyễn Thanh, chạy nhanh về phía cuối hành lang.
"Anh hai, lâu quá không gặp."
Diêm Tam vừa chạy, vừa liếc mắt nhìn bóng người đang đuổi sát phía sau, giọng vô cùng ung dung, chẳng hề có chút tự giác đang bị vây giữa bầy xác sống.
"Nhưng mà anh đã biến thành xác sống rồi, thì an phận đi chứ."
Diêm Tam cong môi, nở nụ cười rạng rỡ: "Em trai sẽ thay anh chăm sóc anh dâu cho thật tốt."
Diêm Từ nhìn người vợ bị bế đi, lập tức nổi cơn thịnh nộ, tăng tốc đuổi theo.
Tốc độ ấy còn nhanh hơn cả Diêm Tam vài phần.
Khoảng cách nhanh chóng bị kéo gần lại.
Diêm Tam thấy vậy, nụ cười đơ cứng đi mấy phần, chuyện quái gì thế này?
Thực lực của Diêm Từ lẽ ra không mạnh hơn hắn ta mới đúng, sao bây giờ lại nhanh hơn thế này?
Diêm Tam liếc nhìn bầy xác sống phía dưới đang đuổi theo, trong lòng liền hiểu ra.
Hẳn là virus xác sống đã biến dị rồi.
Chậc.
Phiền toái thật.
Diêm Tam cúi đầu nhìn thiếu niên đang run rẩy trong lòng mình, lại nở nụ cười rạng rỡ đến phát điên, "Nhắc nhở nhẹ một câu, tốt nhất là ôm chặt lấy tôi đấy."
Nguyễn Thanh ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu Diêm Tam có ý gì.
Chưa kịp phản ứng, Diêm Tam đã nghiêng người, chân đạp mạnh xuống đất để khựng lại.
Hắn ta ôm chặt Nguyễn Thanh, ngay khoảnh khắc Diêm Từ lao tới, liền đạp lên tường nhà xưởng, bật người nhảy vọt lên.
Sức bật của Diêm Tam vô cùng kinh khủng, nhảy một cái đã lên thẳng nóc nhà xưởng, bám vào thanh sắt cố định phía trên.
Mượn lực xoay người, hắn ta lại nhảy tiếp sang hành lang đối diện.
Cả quá trình gọn gàng dứt khoát, điên cuồng mà đẹp mắt, khiến người ta phải trố mắt kinh ngạc.
Bởi chỉ cần sơ sẩy chút thôi, hắn ta sẽ ôm Nguyễn Thanh rơi thẳng vào bầy xác sống bên dưới.
Diêm Từ thấy vậy cũng bắt chước động tác của Diêm Tam, đạp tường lao vọt lên.
Nhưng hắn ta chẳng có ý thức, không thể tính chuẩn lực và góc độ, kết quả là nhảy quá đà, không bám được thanh sắt trên nóc.
Cuối cùng rơi thẳng xuống bầy xác sống.
Thế nhưng Diêm Từ vẫn không bỏ cuộc, nổi cơn điên dại, từ dưới lại tiếp tục đuổi lên.
Diêm Tam sau khi nhảy qua hành lang đối diện cũng không dừng lại, nhanh chóng tiếp tục lao về phía trước.
Bởi lối ra không nằm phía này, mà đã bị bầy xác sống chặn kín rồi.
Hắn ta phải nhảy sang bên này để dẫn bọn xác sống đi chỗ khác, cũng tiện dắt luôn thằng anh ngốc kia theo.
Nếu anh hắn ta mà còn ý thức, để bầy xác sống chặn kín lối ra, thì hắn ta thực sự khó mà mang người đi được.
Đáng tiếc anh hắn ta vốn không thông minh, giờ lại mất ý thức, càng ngốc hơn.
Dù mạnh hơn hắn ta thì cũng không thể cướp người về được.
Thấy vậy, Diêm Tam liền nhẹ nhõm hẳn, cúi đầu nhìn thiếu niên trong lòng mặt mày tái nhợt, khẽ cười khẽ trách, "Đã bảo ôm chặt tôi rồi, sao lại không nghe lời thế hả?"
Diêm Tam nhảy quá bất ngờ, nói xong là nhảy luôn, Nguyễn Thanh căn bản chưa kịp phản ứng, huống chi cú nhảy ấy chẳng khác nào đổi giữa mất trọng lực với chịu trọng lực nặng, khiến Nguyễn Thanh khó chịu vô cùng.
Gương mặt xinh xắn trắng bệch không còn chút máu, trong mắt phủ kín hơi nước, đến cả ngón tay bám lấy áo Diêm Tam cũng siết chặt đến phát trắng.
Thậm chí khó chịu đến mức không thốt nổi thành lời.
Nguyễn Thanh chỉ có thể trừng Diêm Tam một cái thật dữ.
Người này căn bản không cho cậu chút thời gian để kịp trở tay, rõ ràng là cố ý!
Đôi mắt ươn ướt kia trừng lên chẳng có chút uy h**p nào, ngược lại còn khiến Diêm Tam thấy thích thú.
Diêm Tam cúi đầu nhìn người trong lòng, bật cười khe khẽ: "Đừng nhìn tôi như thế."
Ngay giây tiếp theo, Diêm Tam ghé sát tai Nguyễn Thanh, hạ giọng, hàm ý sâu xa.
"Nhìn thế làm tôi n*ng lắm đấy, sẽ không nhịn được đâu."
