Áp Chế Lãng Mạn - Cẩn Dư

Cẩn Dư

Bìa truyện Áp Chế Lãng Mạn - Cẩn Dư - Cẩn Dư
91 Chương
1.4K Lượt xem
0 Điểm
279.9K Chữ
ngôn tình đô thị
~18h đọc
Hoàn thành

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Chu Túc nhiều năm ăn chơi trác táng, nổi tiếng phong lưu đa tình, nhưng do xuất thân cao quý, địa vị hơn người, bên cạnh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.

Anh thích những mối tình một đêm ngắn ngủi, chơi đùa thoả thích trong một khoảng thời gian nhất định, đây là thói quen từ trước đến nay của anh, lạnh nhạt đến và cũng lạnh nhạt đi.

Sau này gặp được Diệp Thanh Nghiêu.

Cô thanh thuần, bình tĩnh, cao không thể với tới, chính là đạo cô thanh tu trong núi không vướng bụi trần.

Mỗi lần nhìn anh, ánh mắt cô luôn nhàn nhạt như đang nhìn một món hàng rẻ tiền. Ánh mắt đó chưa bao giờ dừng lại quá một giây, chỉ nhàn nhạt cười giễu:

“Chu tiên sinh, tôi một lòng hướng đạo, không yêu đương.”

Chu Túc biết, báo ứng của anh tới rồi.

Hôm ấy, sau khi cùng bạn bè đi cắm trại về, Chu Túc gặp phải trận bão tuyết, bị kẹt lại giữa núi.

Trong lúc tìm nơi trú chân, giữa màn tuyết bay đầy trời, một thiếu nữ khoác đạo bào trắng xuất hiện, tay xách chiếc đèn lồng có in hoa mai. Tóc dài buông đến vai, dáng đứng cô đơn giữa gió tuyết mịt mù, ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn lồng hắt lên gương mặt thanh tú, sạch sẽ như chẳng vướng bụi trần.

Khoảnh khắc cô mỉm cười cất tiếng, Chu Túc nghe rõ tiếng tim mình đập loạn.

Tiểu kịch trường:

Khi nghe nói Chu Túc đang theo đuổi một tiểu đạo sĩ, bạn bè anh ai nấy đều nhíu mày khinh bỉ, cười anh mắt mù —

“Chẳng lẽ anh ta lại đi thích một vị đạo sĩ à?”

Sau đó, mọi người thật sự gặp được vị tiểu đạo sĩ ấy.

Hôm ấy mưa lất phất, cô cầm ô mà đến, áo đạo bào màu lam tro, eo thon như liễu, tóc búi cao cài trâm gỗ, bước đi tao nhã, mỉm cười cúi đầu chào mọi người — khí chất thanh nhã, dung mạo linh khí, như tiên nữ giữa trần gian.

Mọi người mới chợt nhận ra — Không phải Chu Túc mù mắt, mà là anh... nhìn trúng một nàng tiên giáng trần!

Tưởng rằng Chu Túc đã “ăn chắc” được tiểu đạo sĩ, nhưng khi lại gần mới nghe thấy giọng anh nhỏ nhẹ, khẩn thiết:

“Em yên tâm, gà với vịt anh cho ăn cả rồi, đồ của em anh cũng giặt sạch rồi, củi còn lại ngày mai anh sẽ chẻ... Em cho anh ở lại thêm chút nữa được không? Anh xin em đấy.”

Một nam chính tự cho mình là kẻ phong lưu đi qua ngàn vạn bụi hoa nhưng chẳng vướng một phiến lá, cuối cùng lại sa chân, say mê nữ chính đến một bước không rời.

Một kẻ đào hoa giảo hoạt vs. một tiên tử bề ngoài thanh khiết bên trong nội tâm tối đen sâu thẳm.

#Câu chuyện về Chu Túc và nghiệp báo nhỏ của anh ta#

#Kẻ phong lưu vấp ngã#

#Lãng tử rơi vào lưới tình#

"Tôi dùng sự lãng mạn làm điều kiện đánh cược với gió trăng, chỉ mong đổi lấy em một đời không lùi không bỏ."

— Chu Túc

Danh sách chương

Chương 51:

“Tôi phải làm thế nào... mới có thể khiến em động lòng?”

Chương 52:

Thanh Nghiêu à, em rất tốt

Chương 53:

“Đồ tặng em thì không thể làm qua loa được.”

Chương 54:

Đèn dầu đã vỡ rồi

Chương 55:

Anh điên thật rồi

Chương 56:

Chương 57:

Chương 58:

Coi anh là thứ gì đó... dơ bẩn.

Chương 59:

Không dám quay đầu nhìn lại

Chương 60:

Trong lòng Chu Túc là một mảnh chua xót, giọng điệu đầy uỷ khuất

Chương 61:

“Chiếm hữu bệnh hoạn, đến chết không rời.”

Chương 62:

Anh ấy thật đáng thương.

Chương 63:

Chương 64:

Đau đến tột cùng, gọi tên cô vẫn dịu dàng đến lạ.

Chương 65:

Vậy là đủ rồi…Diệp Thanh Nghiêu.

Chương 66:

Chương 67:

Sống là tốt rồi

Chương 68:

Chương 69:

“Nhưng chỉ có anh, mới xem cô ấy là mặt trăng.”

Chương 70:

“Yêu nhau, rồi có con với người mình yêu… là cảm giác thế nào nhỉ?”

Chương 71:

Chúc mừng Chu tiên sinh đã trở về từ cõi chết

Chương 72:

Trong giọng nói tràn đầy sự cưng chiều dành cho người trong lòng

Chương 73:

Giọng anh khàn khàn, nhưng vẫn dịu dàng

Chương 74:

Chu Túc đột nhiên đỏ mặt

Chương 75:

Đẹp không? Chu Túc.

Chương 76:

Diệp Thanh Nghiêu bỗng nhiên đưa tay vòng qua vai anh

Chương 77:

Trái tim khô cằn của anh như tìm được suối nguồn ngọt ngào

Chương 78:

Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, trái tim anh tan chảy mềm nhũn

Chương 79:

Điên cuồng muốn yêu cô ấy

Chương 80:

Chúng ta kết thúc rồi, Tư Minh Yến

Chương 81:

Tôi sẽ luôn yêu em, chỉ yêu em.

Chương 82:

Chu Túc, anh thật tốt.

Chương 83:

Chúng tôi sắp kết hôn rồi

Chương 84:

Bắt đầu nhớ đến Chu Túc

Chương 85:

Kết thúc chính văn

Chương 86:

Phiên ngoại 1 - Hôn nhau

Chương 87:

Phiên ngoại 2 - Chìm đắm

Chương 88:

Phiên ngoại 3 - Kiều thê

Chương 89:

Phiên ngoại - Tình cảm của tuổi thiếu niên.

Chương 90:

Phiên ngoại 5 - Em rốt cuộc khi nào thì gả cho anh đây!?

Chương 91:

Phiên ngoại 6 - Anh yêu em hết thuốc chữa!

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Ngoan Ngoãn - Cẩn Dư - Cẩn Dư
Các đại gia tụ tập ở Tuyên Thành, dù quyền thế hay chỉ là dân thường đi chăng nữa đều muốn lết tới ô
Bìa truyện Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư - Cẩn Dư
Người ta nói "vỏ quýt dày có móng tay nhọn". Mộc Tắc dù có là đại boss lợi hại cỡ nào, lãnh đạm cỡ n
Bìa truyện Hôm Nay Phó Giáo Sư Đã Thành Công Ẩn Cư Chưa? - Cẩn Dư
Tên gốc: 方寸大乱 (Tiếng lòng rối loạn) Tên edit: Hôm nay Phó giáo sư đã thành công ẩn cư chưa? Tác giả: