Bệnh Mỹ Nhân Sư Tôn Nghìn Tầng Cạm Bẫy

Thực Lộc Khách

Bìa truyện Bệnh Mỹ Nhân Sư Tôn Nghìn Tầng Cạm Bẫy - Thực Lộc Khách
233 Chương
1.5K Lượt xem
8.7 Điểm
635.8K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Vân Thư Trần ở trong giới Tu chân là một tồn tại đặc biệt, vừa có thực lực, là một trưởng lão, vừa có phong thái xuất chúng, nhan sắc mĩ miều, tiền tài không thiếu.
Biết bao nhiêu ưu điểm khiến vô số người hâm mộ, nếu phải nói có gì không tốt, thì chính là tu vi cao nhưng mà thể chất lại không quá tốt, nhu nhược yếu ớt tựa Tây Thi, mềm mại như liễu rủ, một năm bốn mùa, thế mà cứ đều đặn bị phong hàn tám lần.
Thân là đồ đệ duy nhất của Hạc Y Phong, Khanh Chu Tuyết không khỏi sầu lo - ngày hè lo phẩy quạt, ngày đông lo trùm áo, nóng phải ngay giải nhiệt, đúng giờ phải đút thuốc; cứ như luôn mặc định tranh ngôi nhị thập tứ hiếu hảo đồ đệ.
Vừa nghe sư tôn nửa đêm ho khan không ngủ được, Khanh Chu Tuyết liền ôm ngay vào lòng cả đêm dỗ dành.
Vừa thấy sư tôn sắc mặt chuyển nhạt do phải lao tâm quản chuyện môn phái, Khanh Chu Tuyết gom luôn hết thảy sự vụ vào trong tay mình.
Sư tôn yếu thế, đỡ không nổi chiêu, vừa che miệng ho ra vài ngụm máu, Khanh Chu Tuyết lập tức cả kinh, bay mất luôn thần hồn, rút ngay ra kiếm để sư tôn nàng chỉ đâu đánh đó.
Rồi trong đêm ấy, sư tôn cơ thể yếu mềm quấn lấy nàng, mày chau mang theo giọng nói mười phần ẩn nhẫn, "Đồ nhi, nơi này nóng quá..."

Danh sách chương

Chương 151:

Nhưng số phận dường như đang chống lại nàng

Chương 152:

Thoát khỏi hiểm cảnh

Chương 153:

Tình nguyện

Chương 154:

Đói bụng

Chương 155:

Người có từng hối hận không?

Chương 156:

Kiếm Trủng

Chương 157:

Đây là Kiếm Trủng... Cội nguồn của Kiếm Hồn

Chương 158:

Sư tôn, đi thôi!

Chương 159:

Liễu rủ hoa tươi

Chương 160:

Bức thư mà Khanh Khanh để lại

Chương 161:

Độ kiếp

Chương 162:

Ngươi cho rằng ta sẽ chết sao?

Chương 163:

Khanh Khanh khi phát điên lên thì ngay cả sư tôn cũng phải sợ

Chương 164:

Giấc mơ của Khanh Khanh

Chương 165:

Vui đến phát khóc

Chương 166:

Trân trọng người trước mắt

Chương 167:

Ta không có phạm thượng

Chương 168:

Qua đây ngồi nào

Chương 169:

Giấc mộng

Chương 170:

Vân Vân vội vã rời khỏi nhà

Chương 171:

Xa nhà x2

Chương 172:

Kẹo hồ lô

Chương 173:

Ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh người

Chương 174:

Ừm, nghe có vẻ già hơn

Chương 175:

Nàng từng là người ngươi yêu nhất

Chương 176:

Ta cưới ngươi, cũng gả cho ngươi

Chương 177:

Đại hỉ

Chương 178:

Có lẽ đó cũng không phải là một giấc mộng

Chương 179:

Biến đổi

Chương 180:

Nàng là chứng nhân cuối cùng

Chương 181:

Chưởng môn mất bình tĩnh

Chương 182:

Quá độ một chút

Chương 183:

Chúng sinh

Chương 184:

Đã rút kiếm, thì không còn đường lui

Chương 185:

Chi bằng...

Chương 186:

Không phải là vô tình

Chương 187:

Tĩnh mịch

Chương 188:

Ưm...

Chương 189:

Nữ Oa vá trời

Chương 190:

Nàng vẫn sẽ có một chút xíu vui vẻ

Chương 191:

Luyện thạch tế thiên

Chương 192:

Viên đá ngũ sắc thứ hai cũng nhanh chóng được dùng để vá trời.

Chương 193:

Cứu giúp chúng sinh

Chương 194:

Ngọn lửa rực rỡ

Chương 195:

Vô Tình Đạo thành

Chương 196:

Đây là kiếm cuối cùng rồi

Chương 197:

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi

Chương 198:

Ánh sáng le lói

Chương 199:

Sư tôn thuở nhỏ đột nhiên xuất hiện

Chương 200:

Định mệnh

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Thực Lộc Khách chỉ có truyện này duy nhất.

Truyện liên quan