Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương

Đại Cô Nương

Bìa truyện Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương - Đại Cô Nương
111 Chương
871 Lượt xem
10 Điểm
187.2K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Danh sách chương

Chương 51:

Trung học Lô Loan

Chương 52:

Nhận lớp

Chương 53:

Khó khăn

Chương 54:

Trả nợ

Chương 55:

Yêu lén

Chương 56:

Đến trường

Chương 57:

Bánh trung thu

Chương 58:

Chuyện yêu đương

Chương 59:

Hạt dẻ rang đường

Chương 60:

Lý tưởng và đời thường

Chương 61:

Tây Môn Khánh đại chiến Phan Kim Liên

Chương 62:

Cậu thật không ngờ thân hình của Lương Ly lại dữ dội đến vậy

Chương 63:

Em nói gì anh cũng nghe, với em anh thật lòng thật dạ!

Chương 64:

Sau này cậu mới hiểu ra một câu: Người tình trong mắt hóa Tây Thi.

Chương 65:

Lần này là hàng thật giá thật, phim hành động ba cô nương yếu ớt và trăm gã trai lực lưỡng

Chương 66:

Cô nói như thể đang kể lại trải nghiệm của người khác, không mang theo chút cảm xúc nào.

Chương 67:

Mặt Lương Ly dần dần đỏ lựng: “Anh đúng là đồ lưu manh.”

Chương 68:

Cô ngửi thấy trên người cậu mùi xà phòng trầm hương

Chương 69:

Khóe miệng Trần Hoành Sâm và Kiều Vũ lại cùng lúc cong lên

Chương 70:

Trần Hoành Sâm, quả nhiên là trai tốt có phúc, lông lá một thân!

Chương 71:

Bất kể tương lai ra sao, nhưng họ đều biết, hiện tại là ánh sáng.

Chương 72:

Bà nhìn sang Kiều Vũ: “Con đối với A Ly, không có động tâm tư gì khác chứ!”

Chương 73:

“Lòng bàn tay em vừa thơm vừa mềm!”

Chương 74:

Như thể mấy trò pháo nhỏ họ vừa chơi vẫn còn ở năm ngoái, thoắt một cái đã trưởng thành rồi.

Chương 75:

Gặp phải cảnh tượng thế này thì đừng né tránh, cứ nhìn thẳng là được, mình không để ý thì người ta mới không

Chương 76:

Tôi muốn có một mái nhà, một nơi chẳng cần quá rộng lớn

Chương 77:

Kiều Vũ thấy lòng mình thật hả dạ, thì ra dám đứng ra nói lời công bằng lại thoải mái đến thế.

Chương 78:

Sự phủ nhận đã lặng lẽ vùi lấp trong dòng thời gian, điều mà con người tin trong lòng mới là chân tướng.

Chương 79:

“Nếu chia tay với Trần Hoành Sâm, có phải sẽ kích thích anh ấy thành thần kinh không?”

Chương 80:

Luôn có một cảm giác không đúng lắm, nhưng rất nhanh đã bị làn gió xuân ấm áp cuốn đi.

Chương 81:

Kế hoạch bỏ trốn mà cậu đã dốc hết dũng khí tính toán, rốt cuộc cũng chỉ là nửa ngày cuồng hoan.

Chương 82:

Đứa con trai từ nhỏ chưa từng trái lời, ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất, lần này lại phản bội bà một cách triệt để.

Chương 83:

Gặp nhau có chung đề tài, hai người nói mãi không hết

Chương 84:

Mà niềm vui của cậu, lại vô cớ thêm vào mấy phần trống trải.

Chương 85:

Những ngày tháng phơi bày diện mạo mới, nơi nào cũng là nỗi đau dữ dội và vết thương chằng chịt.

Chương 86:

Cô mở to đôi mắt tìm kiếm giữa một hàng dài ghế sắt, chợt nở nụ cười.

Chương 87:

Lương Ly sững sờ, nửa ngày chưa kịp phản ứng, Trần Hoành Sâm thì lại phản ứng rất nhanh.

Chương 88:

Bản thân cậu vẫn chỉ là một học sinh vì không thấy ba mà giận dỗi mẹ, còn Trần Hoành Sâm thì đã bắt đầu cân nh?

Chương 89:

Cậu lập tức làm một quyết định ngấm ngầm mà vĩ đại trong lòng.

Chương 90:

Lương Ly vẫn còn khá lo cho cậu: “Sao anh chảy máu mũi hoài vậy? Thanh niên mà cơ thể không ổn rồi đó nha!”

Chương 91:

Cậu nói: “A Ly, anh thích em!”

Chương 92:

Hạt tràng va vào thủy tinh phát ra tiếng rung trong trẻo, như chuông sớm trống chiều ngân vang âm Phạn, âm điệu văng vẳn

Chương 93:

Hoang vu và phồn hoa bỗng nhiên có điểm tương đồng, trong mắt họ chẳng ai cao quý hơn ai

Chương 94:

Trần Hoành Sâm cũng ngớ ra một lúc, đây là tình huống gì vậy… nhưng cậu nhanh chóng phản ứng lại.

Chương 95:

Họ đang từng bước đến gần nhau, không phải với thân phận thanh mai trúc mã, mà là nam và nữ, hơn cả tình bạn, tình

Chương 96:

Cậu nhìn ngọn đèn hoa sen trôi gần lại, giọng khàn khàn: “Anh cũng phải sống cuộc đời của mình.”

Chương 97:

Vì vậy mà cô có thể dễ dàng nảy sinh tình cảm với Kiều Vũ. Với Trần Hoành Sâm thì có thể ăn, có thể chơi, có th?

Chương 98:

Khi nào anh trở thành bạn trai của cô, ngay cả cô là đương sự cũng không hay biết!

Chương 99:

“Vậy thì mình yêu nhau đi!” Cô trịnh trọng tuyên bố.

Chương 100:

Hai người đứng ở góc hành lang tầng ba thì thầm trò chuyện, ánh đèn trên hành lang càng lúc càng ngả vàng dịu dàng.

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Đại Cô Nương chỉ có truyện này duy nhất.