Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi - Vân Hương Thanh Nịnh

Vân Hương Thanh Nịnh

Bìa truyện Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi - Vân Hương Thanh Nịnh - Vân Hương Thanh Nịnh
182 Chương
1K Lượt xem
8 Điểm
525.5K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Thể loại:
Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Huyền huyễn, Cung đình hầu tước, Kim bài đề cử 🥇
Văn án:
Năm thứ ba mươi, dưới đêm trăng sáng, non sông gấm vóc, trăng tròn soi tỏ hồ sen.
Công chúa Vĩnh An, Lý Doanh, nổi tiếng dịu dàng lương thiện, nhưng năm mười sáu tuổi lại bất ngờ đuối nước bí ẩn trong hồ sen của hoàng cung. Hoàng đế vì cái chết của công chúa mà đau lòng tột độ, hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng thì phát hiện ra chính phò mã đã đẩy công chúa xuống hồ. Hoàng đế nổi trận lôi đình, tru di cửu tộc nhà phò mã. Phò mã vốn xuất thân từ môn phiệt thế gia bậc nhất, trải qua sự kiện này, các gia tộc lớn tổn thương nguyên khí, mở ra con đường cho các sĩ tử hàn môn nhập vào quan trường, cũng từ đó, những chính sách mới dưới thời Thái Xương mới bắt đầu được thực thi.
Sau khi hoàng đế băng hà, sử sách ghi nhận ngài là Thánh chủ Trung Hưng nhờ chính sách Thái Xương. Khương phi, mẫu thân của Lý Doanh cũng nhờ con gái mà từ một cung nữ được phong thành quý phi, hoàng hậu rồi ngồi lên ngôi vị hoàng đế, được tôn xưng là “Nhị Thánh” cùng với Thái Xương. Mọi vinh quang mà “Nhị Thánh” có được đều bắt nguồn từ cái chết của ái nữ Lý Doanh.
Ba mươi năm sau, trong thời thịnh thế thái bình, hoa nở rực rỡ khắp trời, dân chúng vừa tiếc thương công chúa đoản mệnh, vừa cảm thấy may mắn vì cái vận số ngắn ngủi của nàng. Nhưng hồn phách của nàng công chúa bé nhỏ vẫn luẩn quẩn chốn nhân gian, khoác trên mình bộ váy lụa lục la nàng mặc vào hôm chết đuối, khuôn mặt vẫn dừng lại ở vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú của năm mười sáu tuổi. Nàng tìm đến vị Thiếu khanh tàn nhẫn, khét tiếng nhưng bệnh tật triền miên của Sát Sự Thính là Thôi Tuần, nói với y: “Ta muốn nhờ ngài điều tra một vụ án.”
Nàng nói: “Ta muốn nhờ ngài điều tra xem là ai đã giết ta.”
Người ác hơn ma, đã thành ma rồi, hà tất phải thành Phật?
*
Thôi Tuần, Thiếu khanh của Sát Sự Thính, là một kẻ dùng sắc đẹp để tranh quyền, là một gian thần tàn ác chuyên dệt nên những vụ án oan, là một tướng phản quốc tham sống sợ chết, tội ác nhiều không kể xiết, khiến thiên hạ căm ghét, chỉ mong được cắn thịt xé nát xương y. Theo lẽ thường, sau khi thất thế, y sẽ bị trói đưa ra pháp trường, chịu tội lăng trì, bị dân chúng chia nhau máu thịt, xương cốt thành tro.
Nhưng trong lúc bị tra khảo đến nỗi toàn thân thương tích, gục ngã trong ngục tù, y lại thấy nàng mặc váy lụa xanh như lần đầu gặp gỡ.
Y bị tra tấn đến mơ màng, giọng khàn khàn hỏi nàng: “Sao nàng không đi?”
Nàng chỉ nói: “Có chuyện chưa xong.”
“Chuyện gì chưa xong?”
“Vì quân, cải mệnh.”
*
Đọc nhắc nhở: Song hướng cứu rỗi, hư cấu, bối cảnh phỏng theo thời Đường
Tag: Cung đình hầu tước, tình yêu sâu sắc, huyền huyễn, nghịch tập, phương Đông
Nhân vật chính: Lý Doanh, Thôi Tuần
Tóm tắt: tiểu công chúa bạc mệnh x nịnh thần đẹp mã nhưng bệnh trạng yếu ớt
Lập ý: Chính nghĩa sẽ chiến thắng tà ác
– Truyện được viết theo quan điểm của Đạo giáo. Trong đó “ma” (魔) và “quỷ” (鬼) là hai khái niệm có liên quan nhưng không hoàn toàn giống nhau, được hiểu trong bối cảnh tín ngưỡng và triết lý của Đạo giáo như sau:
– “Ma” thường được coi là hiện thân của những thế lực tà ác, hỗn loạn và phá hoại. Chúng có thể không phải là linh hồn của người đã khuất mà là những thực thể siêu nhiên, tà lực hoặc năng lượng tiêu cực xuất hiện để thử thách hoặc làm hại con người. Trong khi “Quỷ” thường là linh hồn của người đã khuất, không được siêu thoát hoặc vì một lý do nào đó mà vẫn lưu lại trong cõi trần. Theo Đạo giáo, các linh hồn này có thể trở thành quỷ do chết oan, không được thờ cúng, hoặc bị ràng buộc bởi những oán hận.
– Lý Doanh là quỷ hồn, tức linh hồn của người đã khuất, nhưng trong quan điểm của người Việt Nam chúng mình thì có thể hiểu là “hồn ma”. Bản dịch sẽ sử dụng cả từ “hồn ma” lẫn “quỷ hồn”. Từ “hồn ma” này để phân biệt với các thế lực ma quái tà ác.

Danh sách chương

Chương 51:

Đoạn đường gai góc, thân thể bệnh tật, đơn độc bước đi

Chương 52:

Công chúa Vĩnh An, không thể chết uổng

Chương 53:

Tham vọng

Chương 54:

Bảo vệ con cái là bản năng của một người mẹ

Chương 55:

Vậy ngươi nghĩ ai là kẻ chủ mưu?

Chương 56:

Hải đường thổi tuyết

Chương 57:

Tình cảm của hắn, sâu đậm hơn bất kỳ ai

Chương 58:

Cô không nên ở lại nơi này

Chương 59:

Xem ra, người lún sâu không chỉ có mình ta

Chương 60:

Loan đao vỏ vàng

Chương 61:

Sao hắn có thể kéo vầng trăng ấy rơi xuống vũng bùn nhơ mà hắn đang giẫm đạp?

Chương 62:

Một tia chấp niệm

Chương 63:

Một thân bùn lấm, muôn đời ô danh

Chương 64:

Lễ hiến tù binh

Chương 65:

Bẻ gãy kiêu ngạo

Chương 66:

Đào thoát

Chương 67:

Chàng sẽ không rơi nửa giọt nước mắt vì ta

Chương 68:

Cái ôm này không liên quan đến tình ý

Chương 69:

Nhất sát, vạn sinh

Chương 70:

Trêu chọc

Chương 71:

Bách tính này, chẳng phải đã ít đi năm vạn người sao?

Chương 72:

Yến xuân ngậm bùn xây tổ mới

Chương 73:

Ta ghét tất cả những thứ làm tổn thương ngài

Chương 74:

hẳng lẽ một người còn sống lại không bằng một người đã chết

Chương 75:

Cuồng phong trỗi dậy

Chương 76:

Ta sẽ luôn ở bên ngài

Chương 77:

Càng thấy nhiều, ta càng muốn biện minh thay hắn

Chương 78:

Đã vượt quá giới hạn

Chương 79:

A Sử Na Gia

Chương 80:

Thích chàng là việc của riêng ta

Chương 81:

Quỷ Phán Điện

Chương 82:

Lạc Nhạn Lĩnh

Chương 83:

Tấm lòng son

Chương 84:

Nàng không thể mềm lòng

Chương 85:

Ta thích chàng

Chương 86:

Chàng có điểm gì không đáng để ta thích?

Chương 87:

Ta lấy danh nghĩa công chúa Đại Chu ra thề

Chương 88:

Chàng là một anh hùng

Chương 89:

Công chúa, thích ta đến vậy sao?

Chương 90:

Chàng đang dùng mỹ nam kế đấy à?

Chương 91:

Ra trước công đường

Chương 92:

Công thẩm

Chương 93:

Phải đòi cả lãi chứ

Chương 94:

Công chúa Vĩnh An, nàng đã chết thế nào?

Chương 95:

Quân phụ

Chương 96:

Định tình dưới rừng mai

Chương 97:

Không ai có tư cách quyết định sinh tử của nàng

Chương 98:

A Man

Chương 99:

Lấy gậy ông đập lưng ông

Chương 100:

Đừng để trung hồn nơi cửu tuyền lạnh giá!

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Vân Hương Thanh Nịnh chỉ có truyện này duy nhất.