Dụ Em Động Tâm - Nguyệt Sơ Kiều Kiều

Nguyệt Sơ Kiều Kiều

Bìa truyện Dụ Em Động Tâm - Nguyệt Sơ Kiều Kiều - Nguyệt Sơ Kiều Kiều
250 Chương
1.8K Lượt xem
10 Điểm
462.8K Chữ
khác ngôn tình đô thị
~30h đọc
Đang tiến hành

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Tác giả: Nguyệt Sơ Kiều Kiều

Đăng bởi: Mẹ Bông Bom

Chung Thư Ninh là con gái nuôi của nhà họ Chung. Vào đêm cô bị đuổi khỏi nhà, vị hôn phu đã ôm tình nhân mới lên trang nhất của giới giải trí.

Sau đó, tin đồn về Chung Thư Ninh tràn lan khắp nơi vì cô cặp kè với người quyền thế nhất trong Tứ Cửu Thành. Mọi người đều cười nhạo cô, cho rằng cô chẳng qua chỉ là món đồ chơi lúc hứng thú của ngài Hạ.

Nhưng không ai biết rằng,

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã nảy ra một ý nghĩ:

“Cướp người giữa đường!”

——

Tất cả đều chờ xem trò cười của Chung Thư Ninh, cố ý hỏi về mối quan hệ giữa cô và Hạ Văn Lễ.

Anh chỉ cười nhạt:
“Chắc là tôi vẫn chưa đủ cố gắng. Kết hôn bao lâu mà bà Hạ vẫn chưa chịu công khai thân phận của tôi.”

Tối hôm đó,
Không khí ẩm ướt, Chung Thư Ninh bị anh ôm eo hôn đến mức không thở nổi.
Hơi thở anh nóng rực:
“Bà Hạ, lần này anh đủ cố gắng chưa?”

Chung Thư Ninh nghiến răng:
Anh ta thật sự… quá mức rồi!

Danh sách chương

Chương 101:

Thích thể hiện, phải nghe lời vợ

Chương 102:

Bên cạnh Hạ Văn Lễ, có người phụ nữ khác sao?

Chương 103:

Một thân già, cũng nên biết giữ thể diện đi chứ

Chương 104:

Cô chạy, anh đuổi — Cô có mọc cánh cũng khó thoát

Chương 105:

Hạ tiên sinh, là thân nhân của thí sinh

Chương 106:

Hạ tiên sinh – Đúng, anh thích em

Chương 107:

Thích em thật đấy, muốn em là của riêng anh

Chương 108:

Thích em, hàng ngàn vạn lần

Chương 109:

Đêm đã khuya, phải về ngủ với vợ

Chương 110:

Em có muốn… về định cư ở thủ đô cùng anh không?

Chương 111:

Cãi nhau? Đã đủ nuông chiều em lắm rồi

Chương 112:

Quay lại nhà họ Chung? Người có địa vị kia tính tình thất thường

Chương 113:

Ninh Ninh nổi giận – Đập nát nhà bà ta

Chương 114:

Cãi chày cãi cối – Không có tôi, cô đã chết từ lâu rồi

Chương 115:

Cắn xé lẫn nhau – Ra tay: Sắp có người mất mạng!

Chương 116:

Áo mũ chỉnh tề, lòng lang dạ thú – Đã mưu tính từ lâu

Chương 117:

Làm tốt phần mình, còn lại giao cho nhân quả

Chương 118:

Lòng người hiểm ác, người thân từng tìm cô

Chương 119:

Về Kinh – Trung thu vui vẻ

Chương 120:

Cả nhà chú Hai Hạ gia – fan cuồng độc quyền của Hạ Văn Lễ?

Chương 121:

Ngủ cùng anh trai anh ta, dắt chuột anh ta đi chơi

Chương 122:

Vỗ về khéo léo, sự nghi ngờ của Ninh Ninh

Chương 123:

Bị Ninh Ninh gài bẫy, Hạ tiên sinh lộ tẩy

Chương 124:

Hạ tiên sinh: Em hối hận… vì đã gặp anh sao?

Chương 125:

Chủ động hôn, chẳng lẽ là có thích?

Chương 126:

Tối nay, nhất định phải có chuyện xảy ra

Chương 127:

Dụ anh mất kiểm soát, tự rước lửa vào mình

Chương 128:

Xót xa vì anh, là khởi đầu của sự sa đắm

Chương 129:

Mẹ anh, mất vì tự sát

Chương 130:

Đây là vợ tôi, đã đăng ký kết hôn đàng hoàng

Chương 131:

Ninh Ninh – Thích anh, không chỉ một chút

Chương 132:

Đổi cách khác để dày vò cô

Chương 133:

Đào hoa của Hạ tiên sinh – Thanh mai trúc mã

Chương 134:

Cô náo anh cười – Ninh Ninh nghiền nát “đào hoa”

Chương 135:

Người chị họ này, thật là lợi hại

Chương 136:

Công khai lôi kéo người, tối nay ngủ nhà anh nhé?

Chương 137:

Ninh Ninh bị “dắt đi”, đừng dạy hư cô ấy nhé

Chương 138:

Anh muốn em, em có cho không?

Chương 139:

Hóa thành sói, từng chút từng chút “ăn” cô

Chương 140:

Anh quả thực rất hợp với bốn chữ “áo mũ chỉnh tề, lòng lang dạ thú”

Chương 141:

Ninh Ninh, em có muốn tìm lại người thân không?

Chương 142:

Một đêm hoang đường, mơ thấy sói dữ?

Chương 143:

Ông cháu cùng… nằm không?

Chương 144:

Đòn phản kích của Hạ tiên sinh, không nể tình

Chương 145:

Hại cháu ruột mình? Đồ cầm thú còn thua!

Chương 146:

Cắt đứt quan hệ, không còn là cậu nữa

Chương 147:

Xâm nhập, Tỉnh táo, Chìm đắm

Chương 148:

Chị họ nổi giận, đuổi cha ruột ra khỏi nhà

Chương 149:

Có người trời sinh đã hèn mọn, vứt đi như rác rưởi

Chương 150:

Đoạn tuyệt quan hệ, ép ông ta vào đường cùng

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Nguyệt Sơ Kiều Kiều chỉ có truyện này duy nhất.