Hạ Cánh Bên Em - Ngọc Tự Nhân

Ngọc Tự Nhân

Bìa truyện Hạ Cánh Bên Em - Ngọc Tự Nhân - Ngọc Tự Nhân
83 Chương
683 Lượt xem
0 Điểm
325K Chữ
khác ngôn tình
~21h đọc
Hoàn thành

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Trịnh Thư Hạ từ lúc bắt đầu biết nhớ thương đã luôn ở bên cạnh Tống Lẫm.
Anh ta là anh trai nhà bên, có mối quan hệ tốt với cô, cũng là một bạch nguyệt quang mà cô ái mộ từ nhỏ, nhưng chỉ có thể nhìn mà không thể với tới.
Suốt tám năm, vì muốn ở gần hơn với Tống Lẫm một chút, Trịnh Thư Hạ dùng hết toàn bộ cố gắng thi vào trường hàng không.
Cô trở thành nữ phi công quý giá như kim cương, nhưng từ đầu đến cuối cũng không thể bước vào trái tim của anh ta.
Bên cạnh Tống Lẫm luôn không thiếu bạn gái, hết người này đến người khác, anh ta chưa từng để trống vị trí đó.
Là cơ trưởng trẻ tuổi đầy hứa hẹn, anh ta chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Khi đối mặt với Trịnh Thư Hạ, cô gái nhỏ đã cố lấy dũng khí thổ lộ, anh ta chỉ ngẩn người, mỉm cười nói: “Xin lỗi Hạ Hạ, anh chỉ coi em là em gái.”
Trịnh Thư Hạ từng cố gắng, từng thổ lộ, nhưng sự nhiệt tình dần phai nhạt, cuối cùng cũng hiểu được hai chữ “từ bỏ” viết như thế nào.
Cô đốt hết tất cả ký ức về mối tình thầm kín của mình với Tống Lẫm, sau đó gọi điện thoại cho bạn tốt của anh trai là Lâm Dữ Kiêu – –
“Anh Kiêu, anh còn thích em không? “Trịnh Thư Hạ nhẹ giọng hỏi:” Nếu thích, em sẽ kết hôn với anh.”
“Trịnh Thư Hạ, em nghĩ kỹ chưa? “Người đàn ông cười khẽ, giọng nói mang theo một tia cà lơ phất phơ:” “Anh không phải là cảng tránh gió của em thay cho Tống Lẫm.”
“Kết hôn với anh, là không thể ly hôn.”
“Dạ.” Trịnh Thư Hạ trả lời chắc chắn: “Em nghĩ kỹ rồi.”
Thời điểm mùa hè nóng bỏng nhất, Trịnh Thư Hạ cùng Lâm Dữ Kiêu lĩnh giấy chứng nhận.
Ngày họ công khai mối quan hệ của mình với bạn bè, Tống Lẫm uống say mèm, anh ta chạy đến ký túc xá nữ và kịch liệt đập cửa gọi cô đi ra.
Nhưng người bước ra bên ngoài là Lâm Dữ Kiêu.
Mặt mày thanh tuyển của anh mang theo mệt mỏi rõ ràng, khóe mắt hoa đào hỗn hợp màu nước.
“Hạ Hạ mệt quá rồi.”
Lâm Dữ Kiêu mỉm cười, ngón tay thon dài búng tàn thuốc:
“Muốn tôi gọi cô ấy ra không?”

Mùa hè năm hai mươi hai tuổi, niềm đam mê mà Trịnh Thư Hạ theo đuổi suốt tám năm đã dần phai nhạt.
Nhưng cô lại đồng thời phát hiện, một vài đam mê vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt — ví dụ như Lâm Dữ Kiêu.
Anh luôn đi trước cô, dọn đường cho cô ở những nơi cô không thể nhìn thấy.

Danh sách chương

Chương 51:

Em thật sự yêu anh, không phải vì cảm động.

Chương 52:

Vị xoài chua chua ngọt ngọt như bùng nổ giữa đôi môi hai người.

Chương 53:

Lâm Dữ Kiêu vẫn luôn đi trước cô, loại bỏ mọi chông gai ở nơi mà cô có thể nhìn thấy.

Chương 54:

Góc nhìn của Lâm Dữ Kiêu.

Chương 55:

Ngoại truyện 2 - Thà làm ngọc vỡ, còn hơn ngói lành. Đây là quy tắc sống của Lâm Dữ Kiêu.

Chương 56:

Ngoại truyện 3 - Nếu Tống Lẫm chết, chẳng phải sẽ trở thành bạch nguyệt quang mãi mãi trong lòng Trịnh Thư Hạ sao? L?

Chương 57:

Ngoại truyện 4 - Cô gái nhỏ ấy sao có thể nghĩ được rằng, người thật sự sắp phát điên… là anh.

Chương 58:

Ngoại truyện 5 - Du lịch bốn người (Qúy Phỉ x Trình Kiến Yên làm khách mời)

Chương 59:

Ngoại truyện 6 - Bảo bối, em thật nóng bỏng.

Chương 60:

Ngoại truyện 7 - Không vượt quá giới hạn.

Chương 61:

Ngoại truyện 8 - Trịnh Thư Hạ đang đứng trước gương ở phòng khách, mặc “đồng phục y tá”.

Chương 62:

Ngoại truyện 8 - Ăn bánh kem đi.

Chương 63:

Ngoại truyện 9 - Bảo bối à, sao lại ghen ghê thế?

Chương 64:

Ngoại truyện 10 - Trong phòng thay đồ, sự va chạm giữa váy cưới và đồng phục tạo nên cảm giác cấm kỵ.

Chương 65:

Ngoại truyện 11 - Anh Lâm nhà cậu nghẹn đến phát điên rồi, đêm tân hôn có thảm không đây?

Chương 66:

Ngoại truyện 12 - Ôm cô và cho cô ăn canh để tỉnh táo.

Chương 67:

Ngoại truyện 13 - Đàn ông cũng cần có cảm giác an toàn.

Chương 68:

Ngoại truyện 14 - Dù thế nào đi nữa, em vẫn sẽ bám lấy anh suốt cuộc đời.

Chương 69:

Ngoại truyện 15 - Anh không biết là vợ anh đã mang thai sáu tuần rồi sao.

Chương 70:

Ngoại truyện 16 - Cố tình quyến rũ anh à.

Chương 71:

Ngoại truyện 17 - Bảo bối, anh thích con gái?

Chương 72:

Ngoại truyện 18 - Khi nuốt thuốc, “vô tình” môi cô ấy lướt qua đầu ngón tay của Phó Uẩn.

Chương 73:

Ngoại truyện 19 - Nhìn chăm chăm như vậy, bị mê mẩn thật rồi hả?

Chương 74:

Ngoại truyện 20 - Tớ và anh Phó dọn về sống chung rồi!

Chương 75:

Ngoại truyện 21 - Anh thấy tôi giả vờ ngây thơ chút là anh không nhìn ra tôi đang theo đuổi anh hả?

Chương 76:

Ngoại truyện 22 - Anh tính ức hiếp người ta sao?

Chương 77:

Ngoại truyện 23 - Chia tay.

Chương 78:

Ngoại truyện 24 - Chúng ta trở thành cặp đôi đầu tiên đăng ký kết hôn của năm mới, được không?

Chương 79:

Ngoại truyện 25 - Hạ Hạ, anh thấy kỹ thuật của người ta còn không bằng anh.

Chương 80:

Ngoại truyện 26 - Muỗi đốt.

Chương 81:

Ngoại truyện 27 - Hạ Hạ, ước điều gì liên quan đến anh đi?

Chương 82:

Ngoại truyện 28 - Bây giờ lại đây hôn!

Chương 83:

Ngoại truyện 29 - Lâm Dữ Kiêu lấy đi nửa viên kẹo vị đào trắng mà Trịnh Thư Hạ để lại.

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân - Ngọc Tự Nhân

Vào một ngày mưa lớn, cô bé Hứa Thư mười bảy tuổi đứng bên ngoài biệt thự.
Cô vừa mới mất bố,

Bìa truyện Chứng Bệnh - Ngọc Tự Nhân
Tên gốc: 痛症 Tác giả: Ngọc Tự Nhân Số chương: 78c + 22NT Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Có ngược có s