Phòng Bếp Nhà Ta Thông Cổ Kim, Đếm Tiền Tới Mỏi Tay

Đống Lê Đích Vị Đạo Ngã Tri Đạo

Bìa truyện Phòng Bếp Nhà Ta Thông Cổ Kim, Đếm Tiền Tới Mỏi Tay - Đống Lê Đích Vị Đạo Ngã Tri Đạo
314 Chương
2.5K Lượt xem
6.9 Điểm
246.8K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Đường Khê là một blogger ẩm thực hạng 108, đúng là cả đời gặp toàn xui xẻo.
Ngay trước ngày đính hôn thì cô bị bạn trai cặn bã và cô bạn thân phản bội. Tài sản bị cuỗm mất, nhà bị chiếm, công ty bị thao túng, còn bị cư dân mạng đào bới đời tư và công kích không dứt.
Quá tuyệt vọng nên cô quyết định uống thuốc tự vẫn.
Tới khi tỉnh lại một lần nữa, cô nhìn thấy vị thế tử nào đó đang ăn vụng cháo bát bảo ở trong “ngôi nhà ma” mà bố mẹ cô để lại!
Một chiếc vòng tay vàng để đổi lấy một thùng cháo hết hạn.
Vụ mua bán này quá hời.
Bởi vì chiếc vòng tay cổ ấy đáng giá cả một chiếc Ferrari!
Từ đó, cuộc đời Đường Khê bước sang một trang mới, giàu lên chỉ sau một đêm, đếm tiền đến mỏi tay.
Nào là xiên nướng, lẩu cay, gà rán, khoai tây chiên… ăn xong liền không thốt lên lời vì quá ngon.
Mì gói, bánh quy, xúc xích, kem, trà sữa, sô-cô-la, quần áo, chăn nệm, xe Jeep hạng sang… chỉ cần trả tiền đúng chỗ thì không có gì là cô không làm được.
Cuộc sống có hack, không cần phải giải thích.
Đấu bạn trai cặn bã, đánh cô bạn thân đê tiện, mấy bà con họ hàng cực phẩm mau tránh ra.
Gả vào hào môn ư? Xin lỗi, tôi chính là hào môn!!
Cho đến một ngày, thế tử nào đó mang ngọc tỷ tới và nói: “Lấy thiên hạ này làm sính lễ, mong nàng gả cho ta.”
Đường Khê:... Nhưng tôi chỉ muốn an tĩnh làm một phú bà....

Danh sách chương

Chương 51:

Thế Nó Đáng Giá Bao Nhiêu?

Chương 52:

Cánh Cửa Gì Mà Tận 5.000 Tệ!

Chương 53:

Tới Trung Tâm Thương Mại

Chương 54:

Tiểu Tam

Chương 55:

Tôi Nuôi Trai Trẻ Thì Đã Sao?

Chương 56:

Dùng Siêu Xe Giao Gà Rán

Chương 57:

Một Thùng Lớn

Chương 58:

Chẳng Ai Thoát Nổi Sự Cám Dỗ Của Đồ Ăn Vặt

Chương 59:

Lập Tức Tới

Chương 60:

Cậu Có Biết Đây Là Gì Không?

Chương 61:

Rất Đáng Giá!

Chương 62:

Bạn Của Quách Miểu Miểu

Chương 63:

Nhưng Mà Em Chưa Ăn Sáng

Chương 64:

Đồ Ăn Ngon Mà Không Có Khách

Chương 65:

Rượu Hoa Quả

Chương 66:

Không Phải Chữ, Mà Là Ký Hiệu

Chương 67:

Khẳng Đức Thị

Chương 68:

Hứa Tư Niên? Sao Lại Là Cậu?

Chương 69:

Thuê Kho Miễn Phí

Chương 70:

Chụp Ảnh Chung

Chương 71:

Góp Vốn

Chương 72:

Nhặt Của Hời

Chương 73:

Một Tuần Trà

Chương 74:

Vận Chuyển Hàng

Chương 75:

Giấy Ướt

Chương 76:

Tới Trung Tâm Đấu Giá Nhà Họ Hứa

Chương 77:

Ăn Bữa Cơm

Chương 78:

Đơn Giản Mà Những 20 Món

Chương 79:

Phòng Vip Hay Phòng Game?

Chương 80:

Đáng Đời, Ai Bảo Tự Đưa Mặt Tới Cho Người Ta Đánh Chứ

Chương 81:

Em Làm Gì Vậy?

Chương 82:

Ghen Ghét Tới Đỏ Mắt

Chương 83:

Món Đấu Giá Đầu Tiên

Chương 84:

Tranh Giành

Chương 85:

Giải Thích

Chương 86:

Phá Cửa

Chương 87:

Buổi Đấu Giá Kết Thúc

Chương 88:

Phát Tài Rồi

Chương 89:

Mua Đất Xây Bảo Tàng

Chương 90:

Đập Hộp 1

Chương 91:

Đập Hộp 2

Chương 92:

Còn Một Thứ Chưa Đoán Được Công Dụng

Chương 93:

Xuân Cung Đồ

Chương 94:

Cô Cầm Ngược Rồi

Chương 95:

Rất Ngon

Chương 96:

Bắt Nạt Chốn Công Sở

Chương 97:

Chống Lưng 1

Chương 98:

Chống Lưng 2

Chương 99:

Tiếp Đãi Vị Khách Thứ Hai

Chương 100:

Tỉnh Lại

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Dự Đoán Tội Phạm, Tôi Trở Nên Nổi Tiếng Ở Cục Cảnh Sát - Đống Lê Đích Vị Đạo Ngã Tri Đạo

Thời Ý là một đứa trẻ mồ côi, sống nhờ xem bói để kiếm cơm qua ngày. Sau khi cứu một ông lão, cô