Quan Tài Mở, Trăm Ma Tan, Vương Phi Từ Địa Ngục Trở Về

Nhất Oản Phật Khiêu Tường

Bìa truyện Quan Tài Mở, Trăm Ma Tan, Vương Phi Từ Địa Ngục Trở Về - Nhất Oản Phật Khiêu Tường
649 Chương
5.3K Lượt xem
5.2 Điểm
1.1M Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Quan tài mở, trăm ma tan, Thanh Vũ – vị Phán Quan của địa phủ mở mắt, trở về nhân gian!

Kiếp trước nàng sớm đoản mệnh, phụ mẫu và huynh trưởng tử trận nơi sa trường, trung thần bị oan, hồn phách không còn. Nàng mượn xác hoàn hồn trở về, nắp quan tài vừa mở, liền phát hiện mình được gả cho thanh mai trúc mã kiếp trước.

Tiêu Trầm Nghiên phát hiện vương phi nhà mình bề ngoài như đóa hoa kiều diễm, nhưng thực chất tâm ngoan thủ lạt, lần nào cũng cướp trước hắn một bước tiễn người đi đầu thai.

Thanh Vũ vung bút phán quan, xét nhân quả, phán thiện ác. Kẻ thù kiếp trước, giết! Kẻ phản bội, giết!

Khắp kinh thành nhắc đến phủ Yểm Vương đều biến sắc, cho đến một ngày, thân phận nàng bại lộ, triều đình chấn động, tất cả mọi người đều biết tiểu thư phủ Trấn Quốc Hầu kia rốt cuộc là từ địa ngục trở về!

Thanh Vũ làm loạn nhân gian xong, vung váy đỏ, chuẩn bị quay về địa phủ tiếp tục làm phán quan.

Nhưng eo lại bị giữ chặt—Yểm Vương điện hạ tài hoa tuyệt thế của Đại Ung ép nàng vào tường, mắt đỏ hoe:

“A Vũ lừa ta lâu như vậy, giờ lại muốn vứt phu quân bỏ nhi tử sao?”

Thanh Vũ: “Vứt phu quân ta nhận, nhưng bỏ nhi tử là thế nào? Chúng ta còn chưa có nhi tử mà!”

Tiêu Trầm Nghiên: “Sắp có ngay thôi!”

Danh sách chương

Chương 51:

Xấu đến mức kinh thiên động địa, suýt nữa làm ta mù mắt!

Chương 52:

Không tắm sạch thì không được lên giường của ta

Chương 53:

Nàng cúi xuống, môi hướng về phía hắn

Chương 54:

Tiêu Trầm Nghiên, ngài thật sự rất mê người

Chương 55:

Cảm giác mềm mại vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay

Chương 56:

Dám tác oai tác quái dưới chân núi Hành Lộc, chán sống rồi sao?!

Chương 57:

Sao lại là thứ này

Chương 58:

Bàn tay áp lên vị trí tim nàng

Chương 59:

Tiêu Trầm Nghiên không còn muốn thương tiếc đóa hoa này nữa

Chương 60:

Lóe lên màu xa

Chương 61:

Mượn sự trong sạch của đại nhân dùng một lát

Chương 62:

Cởi ra

Chương 63:

Tiêu Trầm Nghiên đến bắt gian

Chương 64:

Ngã kiến thanh sơn đa vũ mị

Chương 65:

Một đóa hoa yếu đuối

Chương 66:

Vương phi đã ra tay, nhất định sẽ tìm được vương gia

Chương 67:

Aiya ~ đến rồi à, đồ quỷ chết tiệt~

Chương 68:

Thanh Vũ đột nhiên chắn trước mặt hắn

Chương 69:

Đồ chết tiệt, thương xót ta chút đi mà~

Chương 70:

Nàng nhất định sẽ nhổ sạch lông gà của hắn

Chương 71:

Ánh trăng lặng lẽ rọi xuống

Chương 72:

Có lẽ hắn thật sự muốn bắt nạt nàng một chút

Chương 73:

Tai lại nóng lên

Chương 74:

A Vũ

Chương 75:

Gà mắt đen

Chương 76:

Sói dữ đã đến, sâu mọt tất diệt

Chương 77:

Vương phi đây là đang trách vương gia quá

Chương 78:

Ngươi vốn mệnh định vô tử

Chương 79:

Giữa cái chết vẫn có thể lưu lại một đường sinh cơ.

Chương 80:

Vương phi của bản vương hiền lương thục đức

Chương 81:

Nàng mong ta tuyệt tử tuyệt tôn sao?

Chương 82:

Nghèo

Chương 83:

Đồ quỷ chết tiệt này không thể uống rượu được đâu!

Chương 84:

Ta với tỷ tỷ từ nhỏ lớn lên bên nhau

Chương 85:

vậy sao nàng lại cùng hắn chung giường?

Chương 86:

Nam nhân này, đúng là có bản lĩnh!

Chương 87:

Dám nguyền rủa hắn hả? Cho ngươi phản lại gấp bội!

Chương 88:

Ta bấm đốt ngón tay tính toán, kẻ tìm đường chết đến rồi

Chương 89:

Hắn quả thực không cần phải hỏi câu này.

Chương 90:

Tiêu Trầm Nghiên, ngài có muốn ngồi lên vị trí đó không?

Chương 91:

Cóc ghẻ tụ tập

Chương 92:

Võ mồm cũng thật sự lợi hại

Chương 93:

Không thể lên mặt bàn lại là thật

Chương 94:

Quế hồng này được nuôi bằng bùn trộn thịt người

Chương 95:

Lôi xuống, vả miệng cho bản cung

Chương 96:

Không có gì phải sợ cả

Chương 97:

Nhìn có đủ yếu ớt chưa

Chương 98:

Nam nhân miệng ngọt lừa quỷ!

Chương 99:

Cuối cùng cũng đến lúc phải rời đi rồi

Chương 100:

Tự làm tự chịu

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không? - Nhất Oản Phật Khiêu Tường

Ngu Tam Thất chết rồi.

Phụ mẫu mắng nàng là sao chổi, lẽ ra không nên đón nàng về nhà.