Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!?

Tiểu Thảo Dục Phi

Bìa truyện Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!? - Tiểu Thảo Dục Phi
149 Chương
2.3K Lượt xem
10 Điểm
184.5K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Tên tác phẩm: Tân lang của ta có mạch nữ nhân?!

Tên tác giả: Tiểu Thảo Dục Phi

Tag nội dung: Bách hợp tiểu thuyết, xuyên không, hệ thống, cổ đại, nữ cải nam trang, hài hước, điền văn, làm ruộng, trung y – y thuật, bí ẩn.

Thị giác tác phẩm: Chủ thụ

Văn án 1:

Một phó chủ nhiệm y sư chuyên khoa Đông Tây y kết hợp, danh tiếng hiển hách, sự nghiệp ngời ngời, vì lao lực quá độ mà "bụp" một cái... xuyên cmn không!

Vân Dao Dao nghĩ đó đã là cực phẩm bất hạnh rồi, nhưng không, nàng lại còn xuyên vào một cái thân thể số khổ: cha mẹ chết giữa đường, thúc phụ ác độc, dân làng dị nghị, bị vu oan, bị đánh, bị thiêu sống, rồi bị ép cưới....

Vân Dao Dao: ???

Vân Dao Dao: "Cho hỏi cuộc đời này được viết bởi một biên kịch thù ghét xã hội hả?"

Đêm động phòng, tân lang được đồn là mắc bệnh nan y lại thật sự lên cơn. Khuôn mặt trắng như giấy, thở dốc như chó hấp nắng, trông như thật sự... sắp chết đến nơi.

Vân Dao Dao: ???

Vất vả cả đêm cứu được cái mạng "phu quân mới cưới" về, thử bắt mạch một cái, lại phát hiện người này có mạch huyền tế, nội tức như lan...

Vân Dao Dao: "Khoan đã... Đây là... nữ nhân?"

Vân Dao Dao: "Lại còn là mỹ nhân tuyệt sắc?"

Mỹ nhân: "???"

Vân Dao Dao: "Tốt! Bản cô nương chính là thích cái dạng này."

Văn án 2:

Trình Vãn Tịch vốn dĩ nghĩ rằng cả đời này sẽ một thân cô quạnh, sống như cái bóng, chết không ai hay. Thân thế bị giấu trong tối, kiếp này chẳng cầu có một nơi chốn gọi là "nhà".

Nhưng ai ngờ...

Vân Dao Dao: "Vãn Tịch... tha cho ta. Ngày mai ta còn phải châm cứu cho ba mươi sáu bệnh nhân, lại còn bốc thuốc,..."

Trình Vãn Tịch: "Tay nàng vẫn ổn chứ?"

Vân Dao Dao: "Ổn..."

Trình Vãn Tịch: "Vậy thì tốt. Ta đâu có động tay nàng, ta chỉ động tay ta."

Vân Dao Dao: "......"

Vân Dao Dao: "Là kẻ nào đồn nàng ấy mắc bệnh nan y a?"

Nhân vật chính:

Vân Dao Dao (云夭夭 - Yún Yāo Yāo) "Dao Dao" – xinh đẹp, yêu kiều.

Trình Vãn Tịch (程晚寂 – Chéng Wǎnjì) "Vãn Tịch" – hoàng hôn tĩnh mịch.


Giới thiệu ngắn gọn bằng một câu: Nàng ấy là thân nhân duy nhất của ta!

Tư tưởng triết học: Vận mệnh của một người là do chính người đó quyết định.

Hệ thống góp lời: Người tài có lòng ắt cuộc đời nở hoa, hệ thống này không buff, hệ thống cũng bận kiếm tiền trang trải cuộc sống.

Lời tác giả:

Áng văn như một lời chúc chân thành gửi đến tất cả những bạn đang phải đơn độc chiến đấu một mình — nhằm giành lấy tự do, giành lấy linh hồn, giành lấy ước mơ, giành lấy con đường của riêng mình — rằng các bạn không cô đơn. Có rất nhiều người trên thế giới này cũng đang chiến đấu, tựa như tôi hay bạn, và tất cả chúng ta đều là bạn bè. Vậy nên bạn của tớ, tớ mong cậu sẽ không bao giờ lựa chọn từ bỏ chính mình.

Cân nhắc trước khi bình luận, những bình luận tấn công hoặc chỉ trích nhân vật chính sẽ bị khiếu nại và xóa bỏ.

Tam quan trong truyện không đại diện cho tam quan của tác giả.

Thích thì nhớ lưu truyện nha, hôn hôn mọi người ~

Danh sách chương

Chương 101:

Hắn có nói nếu bọn ta không nhận lời thì sẽ thế nào không?

Chương 102:

Muôn vạn lời tiễn đưa

Chương 103:

Giông trong cõi tĩnh (1)

Chương 104:

Giông trong cõi tĩnh (2)

Chương 105:

Giông trong cõi tĩnh (3)

Chương 106:

Không có bất kỳ một thước đo đúng nào thật sự tồn tại trên đời

Chương 107:

Thạch tín

Chương 108:

Chỉ cần Vãn Tịch ở bên ta là quá đủ rồi

Chương 109:

Vãn Tịch, ngươi có thích ta không?

Chương 110:

Ngự Tứ Phủ

Chương 111:

Phải có những người đặt bước chân đầu tiên

Chương 112:

Goá phụ Vân Dao Dao

Chương 113:

Ta thật sự yêu Dao Dao sao?

Chương 114:

Hôn hôn một cái

Chương 115:

Ta là nữ tử (1)

Chương 116:

Ta là nữ tử (2)

Chương 117:

Ta là nữ tử (3)

Chương 118:

Đoạn tụ theo nhóm?

Chương 119:

Số người trúng độc lên đến 400.000

Chương 120:

Ám sát Vân Dao Dao (1)

Chương 121:

Ám sát Vân Dao Dao (2)

Chương 122:

Nghiêm Vãn Tịch

Chương 123:

Vãn Tịch, tỷ nghĩ trả thù thì sẽ bao gồm những việc gì?

Chương 124:

Ngày sơ tuyết đầu mùa, mùa đông năm Thái Nguyên thứ chín (1)

Chương 125:

Ngày sơ tuyết đầu mùa, mùa đông năm Thái Nguyên thứ chín (2)

Chương 126:

Ngày sơ tuyết đầu mùa, mùa đông năm Thái Nguyên thứ chín (3)

Chương 127:

Ngày sơ tuyết đầu mùa, mùa đông năm Thái Nguyên thứ chín (4)

Chương 128:

Ngày thứ tám sau khi Vân Dao Dao và mọi người chết

Chương 129:

Tuyên Thành Vương - Nghiêm Vãn Tịch

Chương 130:

Thế gian không chỉ xoay quanh một người

Chương 131:

Không chỉ như một vương phi, mà như một vị đại phu, tên Vân Dao Dao

Chương 132:

Tỷ ấy còn sống phải không?

Chương 133:

Số ngày hạnh phúc

Chương 134:

Trở về kinh thành

Chương 135:

Bất toàn mới thành nhân

Chương 136:

Hình dáng của thái bình?

Chương 137:

Gia nhập quân doanh

Chương 138:

Chúng ta không có kẻ thù

Chương 139:

Một năm xa cách tựa như chưa từng tồn tại (1)

Chương 140:

Một năm xa cách tựa như chưa từng tồn tại (2)

Chương 141:

Một năm xa cách tựa như chưa từng tồn tại (3)

Chương 142:

Một năm xa cách tựa như chưa từng tồn tại (4)

Chương 143:

Một năm xa cách tựa như chưa từng tồn tại (5)

Chương 144:

Thiên đường trên mặt đất

Chương 145:

Vân Dao Dao trở về ăn cơm cúng?!

Chương 146:

Hố đen nhục nhã

Chương 147:

Dao Dao, lần này nàng có muốn chết cùng ta không?

Chương 148:

Hành trình hướng về tự do của họ, lại tiếp tục xuôi dòng

Chương 149:

Đôi Lời Tác Giả

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Tiểu Thảo Dục Phi chỉ có truyện này duy nhất.