Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người

Vượng Vương Khảo Bình

Bìa truyện Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người - Vượng Vương Khảo Bình
209 Chương
2.3K Lượt xem
10 Điểm
735.9K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

THẦN THÁM BỊ NGƯỜI GHÉT, TIỀN TỶ KÉO NGƯỜI VỀ

Tên QT: Vạn người ngại thần thám bằng trăm triệu người thời nay

Hán Việt: Vạn nhân hiềm thần tham bằng ức cận nhân

Tác giả: Vượng Vương Khảo Bình

Tình trạng: 208 chương

Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình Cảm, Trinh Thám, Quan Trường, Song Khiết, Xuyên Thư, Phá Án, Hào Môn Thế Gia, Cường Cường, Chủ Thụ, Sảng Văn, Chế phục tình duyên, Pháo hôi, 1v1, Thật giả thiếu gia, Chức Nghiệp tinh anh, Niên đại văn.

- Giới thiệu -

Cậu sinh viên trường cảnh sát Giản Nhược Trầm xuyên sách, xuyên vào một quyển tiểu thuyết bối cảnh Hồng Kông những năm 90, trở thành vị thiếu gia thật bị vạn người ghét, một nhân vật pháo hôi làm nền cho vị thiếu gia giả vạn người mê.

Trong cốt truyện gốc, vị thiếu gia bị vạn người ghét vì muốn có được tình thân và tình yêu đã từ bỏ quyền thừa kế khối tài sản chục tỷ. Cuối cùng lại bị bố ruột hắt hủi, bị người yêu ruồng bỏ, bị đẩy lên giường của đối thủ cạnh tranh, để rồi bị móc thận rạch tim, đổi lấy sức khỏe cho vị thiếu gia vạn người mê.

Giản Nhược Trầm xem điện thoại trên tàu điện ngầm.jpg

Cái quái gì thế này? Luật hình sự đâu rồi?

Ngày xuyên sách, nguyên chủ đang từ chối tài sản thừa kế vì tình yêu.

Quản gia người Anh hỏi: "Tiểu thiếu gia, cậu chắc chắn muốn chọn tình yêu, từ bỏ 10 tỷ sao?"

Giản Nhược Trầm: Yêu đương chó má gì, tôi thừa kế 10 tỷ.

Sau khi thừa kế 10 tỷ, Giản Nhược Trầm quay lại nghề cũ, trở thành cố vấn tâm lý tội phạm của cục cảnh sát, chuẩn bị đưa tên đàn ông đã phạm tội ba lần trong một chương của nguyên tác ra pháp luật.

Sau này...

Tên giết người hàng loạt sa lưới: Hôm đó tôi chỉ lướt qua cảnh sát Giản, kết quả cậu ta liền quật tôi xuống đất, giải về đồn.

Băng nhóm sản xuất ma túy sa lưới: Tôi chỉ đang cắt tóc thôi, cảnh sát Giản vừa hay ngồi cạnh, cậu ta bảo sẽ giới thiệu cho tôi một thợ cắt tóc tốt hơn, rồi đưa tôi vào tù... bây giờ... đầu trọc lốc.

Tên tội phạm bị truy nã vì cướp bóc sa lưới: Hu hu, lúc tôi đi cướp thì gặp cảnh sát Giản, vốn chỉ muốn cướp 1 triệu, lần đó cậu ta cho tôi hẳn 50 triệu rồi bảo tôi cút, lúc đó tôi không hiểu, sau này mới biết 1 triệu chỉ bị phạt 10 năm... cậu ta, cậu ta muốn tôi tù chung thân mà!

***

Sau khi Giản Nhược Trầm rời khỏi nhà họ Giang, những người trong nguyên tác từng làm tổn thương cậu đều hối hận.

Trước truyền thông.

Bố nói: Nó luôn là niềm tự hào của tôi. Tôi đồng ý cho nó thừa kế toàn bộ tài sản!

Giản Nhược Trầm: Mấy đồng tiền lẻ đó, xin từ chối.

Vị thiếu gia giả vạn người mê nói: Anh trai, em biết anh là người tốt, anh cứu em với.

Giản Nhược Trầm: Nhưng cậu không phải người tốt, phải ngồi tù.

Vị hôn phu cũ chật vật quỳ trước mặt cậu cầu xin tha thứ: Em tha thứ cho anh một lần được không? Thật ra người anh yêu là em!

Giản Nhược Trầm: Hối hận rồi à? Vậy thì nghe cho kỹ đây –

"Nhà họ Giang trốn thuế, gây nguy hiểm đến an toàn công cộng, tổ chức tội phạm cướp giật, án tử hình."

"Thiếu gia nhà họ Giang, cậu... tội trộm cắp, hơn 10 năm tù."

"Vị hôn phu cũ, anh còn ghê gớm hơn. Dưới tên anh điều tra thấy có một tổ chức buôn bán nội tạng, một cơ sở dược phẩm sinh học trái phép, 8 KTV thu nhập bất hợp pháp, 12 trung tâm mát-xa khiêu dâm, ngoài ra còn trốn thuế, buôn lậu cổ vật v.v..."

Giản Nhược Trầm cười nói: "Thưởng cho một viên đậu phộng sắt."

Sau này

Quan Ứng Quân, vị thanh tra cao cấp của tổ trọng án khu Tây Cửu Long khiến tội phạm nghe tiếng đã sợ mất mật, khẽ hôn lên đầu ngón tay Giản Nhược Trầm, "Chúng tôi đang thiếu một chuyên gia tinh thông tâm lý tội phạm, em đừng đến chỗ Sở trưởng Lặc nữa có được không?"

Siêu giỏi diễn xuất, giàu có, cáo già thông minh thụ x Ngoài lạnh trong nóng, luôn theo đuổi sự thật công.

Hướng dẫn đọc truyện:

· Tác phẩm do đập đầu vào bàn phím mà ra, lấy sướng làm chủ, có mô tả vụ án nhưng không phải tiểu thuyết suy luận truyền thống.

· Bối cảnh hư cấu, cường cường, tác giả là một kẻ cuồng sửa văn, cứ có thời gian là lại sửa.

· Ảnh bìa là ảnh mẫu, không có bản quyền độc quyền.

· Sau khi đọc xong văn án có thể gửi não ở chương một, đọc thoải mái rồi lấy lại sau, chúc các bạn đọc vui vẻ~

Tóm tắt: Luật hình sự vả mặt, sảng khoái cực hạn.

Giàn ý: Lấy pháp luật làm vũ khí, bảo vệ quyền lợi của pháo hôi.

Danh sách chương

Chương 101:

Dựa vào tiền tỷ để cứu người

Chương 102:

Nếu không có Giản Nhược Trầm

Chương 103:

Triệu tập Lục Vinh!

Chương 104:

Miếng đất ở Cửu Long Thành Trại, cháu muốn nó

Chương 105:

Quả là một phiên đấu giá sảng khoái

Chương 106:

Bình gas

Chương 107:

Cũng chỉ là k1ch thích một chút mà thôi

Chương 108:

Kẻ xướng người họa

Chương 109:

Thế giới là một cuốn tiểu thuyết bày bán bên lề đường

Chương 110:

Cắt tóc

Chương 111:

Đây là ai?

Chương 112:

Ngài từng giết người chưa?

Chương 113:

Chắc chắc sẽ cực kỳ gay cấn!

Chương 114:

Thả mồi dài, câu cá lớn

Chương 115:

Điện thoại di động

Chương 116:

Oliver Keith mất ngủ

Chương 117:

Quyên góp cũng cần hẹn trước?

Chương 118:

Tuổi trẻ thật tốt, nằm xuống là ngủ ngay

Chương 119:

Nghiệp vụ câu cá

Chương 120:

Rất túng thiếu, không có tiền lẻ

Chương 121:

Vụ án xác chết ở Công viên Câu cá dã ngoại Vịnh Nước Cạn

Chương 122:

Hai trong một

Chương 123:

Em đói rồi

Chương 124:

Đàn ông có tiền thì sẽ hư

Chương 125:

Gặp ở đồn cảnh sát, giáo sư

Chương 126:

Sao không mang dép?

Chương 127:

Táo bạo đến vậy sao?

Chương 128:

Một cái tát đánh tỉnh

Chương 129:

Cứ nghe một chút vậy

Chương 130:

Tư bản vẽ bánh

Chương 131:

Sập bẫy rồi

Chương 132:

Keith giữ im lặng về chuyện này

Chương 133:

Cảm ơn cậu đã vì Đảng và Nhân dân

Chương 134:

Tiền của cậu, một xu cũng chưa tiêu!

Chương 135:

Trên người như có sâu bò

Chương 136:

Bây giờ bọn họ đều rất hận cậu

Chương 137:

Sao Quan sir lại không nghèo nữa?

Chương 138:

Gặp phải 'cha sống' rồi

Chương 139:

Nghĩ thôi đã thấy sướng

Chương 140:

Cậu chủ Giản thật tốt bụng

Chương 141:

Tháng 10 quả là một tháng tốt

Chương 142:

Mọi người đều là thương nhân giàu có

Chương 143:

Có cơm là cậu ăn thật

Chương 144:

Khóe miệng chảy xuống dòng lệ nhớ quê hương

Chương 145:

Ghen

Chương 146:

Đồng hồ báo thức

Chương 147:

Dám động thử xem?

Chương 148:

Cứ thử là đi đời

Chương 149:

Vào sinh ra tử, thân như huynh đệ!

Chương 150:

Đây là người yêu của cháu

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Vượng Vương Khảo Bình chỉ có truyện này duy nhất.