Thuở Mới Làm Chồng - Thượng Quan Thưởng Hoa

Thượng Quan Thưởng Hoa

Bìa truyện Thuở Mới Làm Chồng - Thượng Quan Thưởng Hoa - Thượng Quan Thưởng Hoa
139 Chương
837 Lượt xem
10 Điểm
400.9K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

  • Hoa anh túc được nhắc đến trong truyện là 虞美人, tên khoa học là Papaver rhoeas, thuộc họ anh túc nhưng không chứa chất gây nghiện, hoàn toàn khác với Papaver somniferum – cây thuốc phiện. Papaver rhoeas còn được gọi là hoa anh túc đỏ, hoa anh túc dại hay ngu mỹ nhân, thường mọc hoang ở châu Âu và châu Á, được trồng làm cảnh và rất phổ biến trong nghệ thuật, văn học cổ điển Trung Quốc. Hình ảnh của loài hoa này mềm mại, u sầu, biểu tượng cho vẻ đẹp bi thương, gắn liền với điển tích nàng Ngu Cơ – người thiếp của Hạng Vũ, người đã tự sát vì tình, tượng trưng cho sự bi ai, yếu đuối nhưng đầy kiêu hãnh. Vì không chứa morphine hay bất kỳ chất nào có thể chiết xuất thành “mai thúy”, loài hoa này không bị cấm, hoàn toàn có thể trồng, sử dụng trong thiết kế, minh hoạ hay sáng tác nghệ thuật mà không vi phạm pháp luật. Do đó, việc Trương Sơ Việt sử dụng hoa này trong truyện không hề vi phạm pháp luật nhé.~

Danh sách chương

Chương 51:

Xương mềm và tên bi3n thái.

Chương 52:

Đang yêu nhau thôi, chứ có phải kết hôn đâu.

Chương 53:

“Nhờ có bà xã em.”

Chương 54:

“Để bà xã dạy anh.”

Chương 55:

“Anh yêu em không?”

Chương 56:

Chỉ giới hạn với Trương Sơ Việt.

Chương 57:

Đầu giường cãi nhau cuối giường làm lành.

Chương 58:

“Vậy mà vẫn chưa đủ sao?”

Chương 59:

Cô như tan ra thành nước, mềm nhũn…

Chương 60:

Tình yêu giống như hệ nhị phân.

Chương 61:

“A Tễ, A Cát.”

Chương 62:

Trên đầu gối.

Chương 63:

Được đằng chân, lân đằng đầu.

Chương 64:

Tự chui đầu vào lưới.

Chương 65:

“Tối nay em không về ký túc xá.”

Chương 66:

“Muốn hiểu anh thế nào?”

Chương 67:

Đừng lãng phí tiền sữa bột anh mua cho em.

Chương 68:

Cô vừa khó khăn lắm mới dỗ được người kia.

Chương 69:

“Bác nói đúng, em ấy là bà cố nội của cháu.”

Chương 70:

Dịu dàng vs sự cuồng nhiệt.

Chương 71:

Tối nay tắt vầng trăng đi.

Chương 72:

Phát hiện Trương Sơ Việt còn một công dụng nữa.

Chương 73:

“Xem ra không chỉ tặng cho một mình anh.”

Chương 74:

“Em có một bí mật muốn kể cho anh nghe.”

Chương 75:

Chú cún nổi cáu rồi.

Chương 76:

Kết hôn nửa năm, trở về vẫn là lưu manh.

Chương 77:

“Chỗ này xưa nay là do anh chơi đấy.”

Chương 78:

“Em vui thì anh mới vui được.”

Chương 79:

Bánh ông xã tại sao lại gọi là bánh ông xã?

Chương 80:

“Cởi thêm cái nữa là tôi ném cậu ra ngoài cho chó gặm.”

Chương 81:

Muốn sống thọ thì làm gì cũng phải từ tốn.

Chương 82:

“Tự em chưng giấm rồi tự mình uống đấy à?”

Chương 83:

“Thế thì em cứ đi theo anh.”

Chương 84:

“Món hôm nay để anh luyện tay nghề một chút.”

Chương 85:

“Đàn ông có số sướng mới thủy chung một lòng.”

Chương 86:

“Nếu vợ cháu mà bỏ chạy thì hành lý cháu cũng chẳng cần nữa.“

Chương 87:

“A Tễ, em với lên được mà.”

Chương 88:

Cho anh nếm chút ngọt ngào đi.

Chương 89:

“Em thừa nhận là em chủ động quyến rũ anh trước đấy.”

Chương 90:

Vừa mềm mại vừa ngọt ngào

Chương 91:

Gió thổi góc núi, tối rồi lại sáng.

Chương 92:

Nóng bỏng.

Chương 93:

Truyền đạt thấu đáo, thấm tận đáy lòng.

Chương 94:

Thầy bói xem voi.

Chương 95:

Nghi lễ ăn cua

Chương 96:

Chiếc thuyền lửng lơ đã vượt muôn trùng núi.

Chương 97:

Món quà tân hôn

Chương 98:

“Bà xã biết đùa ghê, em chê anh sống lâu quá à.”

Chương 99:

“Em làm nổi bật dáng cao của anh, còn anh tôn lên nước da trắng của em.”

Chương 100:

Cọng lúa mạch đè lên nền tuyết trắng (Hoàn chính văn)

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Thượng Quan Thưởng Hoa chỉ có truyện này duy nhất.