Tiền Của Bản Cung! Hoàng Thượng, Cút!

Mê Hoặc Giang Sơn

Bìa truyện Tiền Của Bản Cung! Hoàng Thượng, Cút! - Mê Hoặc Giang Sơn
393 Chương
1.7K Lượt xem
8.9 Điểm
1.7M Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Nàng thề, nếu biết hắn là Hoàng đế, thì cho nàng một trăm lá gan, nàng cũng không dám tranh nhà xí với hắn, còn suýt nữa đạp một cước cho hắn đâm thẳng đầu xuống hố xí, cuối cùng là suy bại đến mức phải đứng đây quét lá rơi!
Nàng, là một sát thủ hàng đầu trong mắt chỉ có tiền, tính cách quái dị khiến người ta nhìn mà than thở…
Khi không nhắc đến tiền, nàng là một Tu La khát máu, bình tĩnh, thông minh, giết người không chớp mắt!
Khi nhắc đến tiền, nàng nháy mắt biến thành một cô nàng ngốc nghếch, động kinh, hung dữ, điên khùng.
Mẹ ơi! Ai bảo sau khi xuyên qua, sát thủ vẫn có thể cố chấp, ngang bướng? Đối mặt với vị Hoàng đế nắm trong tay thiên quân vạn mã, ai dám cố chấp, ngang bướng thì làm ta xem nào, xem bị bắn thành con nhím có thích không?
Thôi, thôi, ta phải giấu kín thực lực, chỉ cầu được thanh nhàn.
Có điều, muốn thanh nhàn cũng đâu dễ như vậy.
Ngày nào cũng phải quỳ tới quỳ lui với mấy vị chủ nhân; ngày nào cũng bị người ta châm biếm, mỉa mai tới mỉa mai lui; còn phải cầm chổi quét tới quét lui!
F**k! Bà đây — nhịn!!!
Vậy mà một chút bổng lộc khi nàng làm cung nữ cũng bị khấu trừ hết…
— Bà nó chứ! Bà đây liều mạng với các ngươi!
***
[Trọng điểm]: Nữ cường động kinh, là sát thủ ngoài lạnh lùng khát máu, còn rất rất tham tiền!
[P/s]: Nam chính tuyệt đối, tuyệt đối sạch sẽ!
***
[Phần thông minh đấu nam cặn bã]
“Ngày đó, khi ta tới sân bay, đăng ký xong…” cô nàng nào đó đang kể lại chuyện kiếp trước của mình với tiểu cung nữ.
“To gan!” Một tiếng quát khí phách vang lên: “Chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà cũng muốn soán vị đăng cơ! Trẫm nhất định phải diệt cả nhà ngươi!”
Hắn thật sự muốn xem một chút, xem nữ nhân này có bản lĩnh gì!
Nàng quay đầu, là Hoàng thượng! Cô nàng nào đó khó khăn nuốt nước miệng: “Cái đó, Hoàng thượng, ý nô tỳ là… là…” Là cái quái gì chứ!
Đột nhiên, có một con gà rừng chạy từ ngự thiện phòng ra, cô nàng nào đó cũng phi ba bước thành hai, bắt con gà kia lại, thở phào một hơi rồi dẫm lên: “Khởi bẩm Hoàng thượng, là nô tỳ nói dẫm lên con gà này ạ!

(*) Ở đây các bạn í chơi từ đồng âm. Từ ‘đăng ký’, với từ ‘đăng cơ’ và từ ‘dẫm lên gà’ ở cuối cùng có cùng một cách đọc là [dengji].
***
[Phần nam chính phúc hắc]
Cô nàng nào đó ngắm nhìn nam tử tuyệt sắc bên cạnh, buồn chán muốn chết mở miệng hỏi: “Không biết anh đẹp trai được bao nhiêu xuân xanh rồi?”
Nhắm mắt, không đáp.
Vẫn không ngừng cố gắng: “Không biết chiều cao của mỹ nam là bao nhiêu?”
Đôi môi mỏng hơi nhúc nhích, vẫn không nói.
“Ta nói này, cái tính cách lạnh nhạt này của ngài, có phải là có người đến cướp đoạt, thì ngài cũng sẽ trực tiếp giao tiền ra không?” Cô nàng nào đó đen mặt phun phì phì.
Nhưng thật ngoài dự tính, hắn lại mở miệng: “Còn phải xem là ai đã.”
Cô nàng nào đó vội vàng đưa đầu tới trước mặt hắn: “Nếu là ta thì sao?” Ôi chao, có phải nàng sắp phát tài không?
“Ta tình nguyện hiến sắc…”
“Mẹ nó, buông ra, buông ra! Bà đây chỉ cướp tiền, không cướp sắc! Buông ra! Tên khốn lòng dạ hiểm độc này…”
***
[Phần tự sướng vô hạn của tác giả]
Trong chính văn tuyệt đối sẽ còn hài hước hơn văn án rất rất rất nhiều. Tác phẩm này đề cập đến những vấn đề khôi hài đến mức động kinh, đề cập đến yêu hận tình thù, soán ngôi đoạt vị… thích hợp với khẩu vị của các loại độc giả.

Danh sách chương

Chương 251:

Phá hỏng nàng luôn, được không?

Chương 252:

Chỉ tại ta, chiều nàng hư luôn rồi!

Chương 253:

Tiệc mừng công sóng gió

Chương 254:

Kết cục của hoàng quý phi

Chương 255:

Nói cho chó hàn, cẩn thận hoa cúc của hắn đấy!

Chương 256:

Ta có được hay không, chẳng lẽ nàng không biết?

Chương 257:

Yến kinh hồng thực sự nói như vậy?

Chương 258:

Dấu ấn bí ẩn

Chương 259:

Là thật lòng, hay là giả dối?!

Chương 260:

Gậy ông đập lưng ông

Chương 261:

Ta là người câm điếc, hử?

Chương 262:

Quà gặp mặt của đạm đài minh nguyệt

Chương 263:

Chơi xỏ đạm đài minh nguyệt

Chương 264:

Một cặp đoạn tụ mới xuất hiện!

Chương 265:

Bi kịch hoàng thất

Chương 266:

Ai cũng nảy mầm tình

Chương 267:

Sợ nhất chổi lông gà

Chương 268:

Hay chúng ta giết hắn đi?!

Chương 269:

Ý định của thượng quan nhược tịch

Chương 270:

Yêu vật, là tôi đây!!!

Chương 271:

Nửa đêm thăm huyền cơ các!

Chương 272:

Đòn tâm lý!

Chương 273:

Mẹ kiếp, đẹp trai thế làm cái méo gì?!

Chương 274:

Bị tập kích bất ngờ!

Chương 275:

Thừa tướng bị bệnh hiểm nghèo

Chương 276:

Cách giải uyên ương kiếp

Chương 277:

Vương triều nam cung

Chương 278:

Giải ấn ký!

Chương 279:

Mạc bắc vương, ngươi đừng vội vàng

Chương 280:

Mặc họa gặp nạn

Chương 281:

Chúng ta về nhà

Chương 282:

Oan oan tương báo, biết đến bao giờ

Chương 283:

Sự bao dung của trẫm, trước giờ chỉ dành cho y

Chương 284:

Chó hàn, ngươi vẫn khiến người ta chán ghét như xưa!

Chương 285:

Yến kinh hồng, trẫm thả ngươi đi!

Chương 286:

Nàng đã đồng ý, nếu chúng ta còn sống, nàng sẽ làm vợ ta!

Chương 287:

Ta cưới, kiếp này cưới! Chúng ta không cần chờ tới kiếp sau nữa!

Chương 288:

Về lại vân gia vương phủ

Chương 289:

Trẫm sẽ khiến bọn họ ghen tị chết thì thôi

Chương 290:

Bản cung tự biết mình xinh đẹp như tiên giáng trần mà!

Chương 291:

Các vị hoàng đế đến không mang lễ vật sao?

Chương 292:

Quận chúa sính đình

Chương 293:

Bản cung đi động phòng với người khác cho rồi

Chương 294:

Chó hàn, làm màu nhiều là bị sét đánh đấy!

Chương 295:

“Buông rèm nhiếp chính”!!!

Chương 296:

Thu phục lòng quân thần

Chương 297:

Sóng gió biên cương

Chương 298:

Bách lý kinh hồng, chàng dám giấu ta lập quỹ đen à?

Chương 299:

Là họa lớn, hay là thiên thời?

Chương 300:

Một trận thành danh

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Báo Cáo Nhiếp Chính Vương: Thái Tử Muốn Nạp Phi - Mê Hoặc Giang Sơn
Editor: Mô mô Xuyên không qua thành nữ nhưng lại giả trang nam, không những thế còn là thái tử điện
Bìa truyện Khanh Thật Hung Hãn Thái Tử Phi Muốn Đào Hôn - Mê Hoặc Giang Sơn
Thể loại: Xuyên không, hài, sủng, HE Cover: yellow072009 Edtit: Từ chương 2-49.1 do Yến Tứ Phương, b