Vũ Khí Hình Người

Húy Tật

Bìa truyện Vũ Khí Hình Người - Húy Tật
545 Chương
2.9K Lượt xem
8.9 Điểm
1.2M Chữ
linh dị xuyên không đam mỹ
~78h đọc
Đang tiến hành

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Truyện
Vũ Khí Hình Người
của tác giả
Húy Tật
kể về Nguyễn Dục Tuyết là một cỗ máy chiến đấu hình người đời đầu.
Là một tác phẩm được thiết kế tỉ mỉ và thực dụng, năng lực tác chiến cực cao, nhưng vì là đời đầu thường có thiếu sót, chương trình của người máy có lỗi, có thể gây ra chuỗi phản ứng nghiêm trọng, nên phải đưa đi tiêu hủy.
Trên đường không ngờ lại gặp bất trắc, xảy ra một vụ nổ mạnh, người máy cũng biến mất không thấy tung tích.
Nguyễn Dục Tuyết hiểu mình là một người máy khuyết tật vốn đang chờ kết cục bị hủy bỏ, thế nhưng lại có một cơ hội mới mở ra trước mắt, xuyên tới một thế giới song song, thành người tham gia trò chơi sinh tồn khủng bố
Nguyễn Dục Tuyết đang không thể liên hệ được bên phía phòng thí nghiệm, sau lại nhìn hệ thống đưa nhiệm vụ cho mình, cảm giác vô cùng quen thuộc.
Đây là nhiệm vụ mới của cậu à?
Phó bản lần này liên tiếp xảy ra chuyện ngoài ý muốn, một đội toàn những người chơi giàu kinh nghiệm lại gặp phải hiểm cảnh bất trắc là thế giới phó bản sụp đổ. Vô số quỷ quái bị thả ra, gần như tất cả phải chết.

Danh sách chương

Chương 251:

Nếu đã đến thì qua hết đây đi.

Chương 252:

Đây không phải cảm giác khi chạm vào cá.

Chương 253:

Thà chết còn hơn.

Chương 254:

Rõ ràng họ nhớ người đứng ở đó là Nguyên Dục Tuyết.

Chương 255:

Run rẩy nằm rạp.

Chương 256:

"Ý anh người vừa rồi là... Nguyên Dục Tuyết?"

Chương 257:

... Hắn đang hút máu?

Chương 258:

Tế phẩm của Thần...

Chương 259:

Thế thân, mê quá.

Chương 260:

Xin hãy giúp tôi.

Chương 261:

Cho nên ở thời khắc cuối cùng của sinh mệnh...

Chương 262:

Thôi cứ để gã điên đi.

Chương 263:

Thái độ cực kỳ tồi tệ.

Chương 264:

Nguyên Dục Tuyết...

Chương 265:

Nguyên Dục Tuyết... Đã chết.

Chương 266:

Trại nuôi cá.

Chương 267:

"À ờm".

Chương 268:

Tang lễ mới.

Chương 269:

Trại nuôi cá.

Chương 270:

Nguyên Dục Tuyết không bao giờ xấu xí như vậy.

Chương 271:

Đằng nào cũng tới rồi.

Chương 272:

Trong dự đoán, ngoài dự đoán.

Chương 273:

Đáy ao lại thông với một cái hang khác.*

Chương 274:

Trứng trong ao.

Chương 275:

"Mồi".

Chương 276:

Đồ tể.

Chương 277:

Chúng tôi không giết người.

Chương 278:

Cậu không được làm tổn thương con người.

Chương 279:

Một con đường khác.

Chương 280:

"Mẹ."

Chương 281:

Là tôi tự nguyện.

Chương 282:

Đó là sự tôn nghiêm khi làm người của cô.

Chương 283:

Như thể không hề nghĩ tới việc mình sẽ bị thương.

Chương 284:

Cầu xương.

Chương 285:

Rời khỏi nơi chăn nuôi này, cậu đã hứa rồi.

Chương 286:

Bọn họ là người, vẫn luôn là người.

Chương 287:

Thôn Vàng Bạc (66)

Chương 288:

Bọn chúng là tài sản của thôn Vàng Bạc.

Chương 289:

Thôn Vàng Bạc (68)

Chương 290:

Sẽ che cho người khác.

Chương 291:

Nguyên Dục Tuyết, chúng ta chạy đi.

Chương 292:

Đồ con gà.

Chương 293:

Lại thấy ánh mặt trời.

Chương 294:

Gián điệp bại lộ.

Chương 295:

Ai là người mang đi thủ lĩnh của các bạn?

Chương 296:

Thôn Vàng Bạc (75)

Chương 297:

Bọn họ đều không lường được gián điệp sẽ mạnh như vậy.

Chương 298:

Người chơi hai thiên phú.

Chương 299:

Trở lại thôn Bạc.

Chương 300:

"Làm vậy cô có thấy vui không?"

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ - Húy Tật

Tên hán việt: Ngã dĩ vi ngã thị vạn nhân hiềm (Ta cho rằng ta là vạn người ngại)

Tác giả: H