Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 116

Chương 116:

- Lục Đậu Hồng Thang -

Tiếng vó bò vang lên, Hứa Nghiên quay đầu lại, là Hàng lão đầu đánh xe chở ba nha đầu kia tới, nếu không phải ăn mặc chỉnh tề, đội mũ rơm vành rộng thì trông ông ta cũng là một hán tử thôn quê.

“Hứa Phu tử, bàn với ngươi một chuyện, năm nay trời quá nóng, ta lười đưa đón, cho nghỉ đi, khi nào khí hậu trở lạnh lại thì đến học tiếp.” Ông ta nhe răng, tháo mũ rơm ra quạt gió, cái thời tiết quái quỷ này nóng quá, chẳng chịu mưa gì cả.

“Được, nghe lời lão thúc, dù sao chúng ta cũng không đi thi tú tài, thân thể con người là quan trọng nhất.” Lại dặn dò hai cô nương: “Về nhà rồi cũng phải luyện chữ, đừng để cách một hai tháng là quên sạch mất.”

“Biết rồi ạ.”

Không có ai đến nữa, hậu viện trong nhà trở nên náo nhiệt, bốn người ngồi trong hậu viện hóng mát, Đồ lão hán hỏi thăm rõ ràng rằng đại tôn nữ muốn ăn lòng lợn luộc trộn gỏi nhân dịp sinh nhật, bèn sai tên tặc tử đứng sau bày mưu đi trấn trên mua, hừ, tiểu nha đầu bé tí, biết gì mà lòng lợn luộc, còn trộn gỏi nữa cơ chứ?

Mùng ba tháng năm, thời tiết oi bức suốt cả ngày, tiểu nha đầu ôm cái bụng nhỏ đầy lòng lợn luộc nằm trên giường mát nhờ mẫu thân xoa bụng giúp, đột nhiên ngồi dậy ngửa đầu nói: “Mặt con bị nhỏ nước ấy, trời mưa rồi ạ.”

Hứa Nghiên cũng ngẩng đầu lên, nhìn những đám mây đen dày đặc trên trời, đưa tay lau mặt Tiểu Quỳ, nói: “Chim nó tè trúng mặt con chứ nhỉ? Vẫn chưa mưa.”

Đồ Tiểu Quỳ không tin, mang giày ngẩng khuôn mặt tròn trịa đi lại trong sân, cứ muốn chờ trời mưa, nhưng cho đến lúc con bé ngủ thiếp đi, vẫn không có một hạt mưa nào rơi xuống, chỉ có gió thổi lên mà thôi.

Nửa đêm, cửa sổ trong nhà bị gió thổi đập vào tường, Đồ Đại Ngưu bò dậy khỏi giường đóng cửa sổ, hạt mưa kèm theo gió tạt xiên đánh vào cánh tay nam nhân, hắn vui mừng thở dài: “Ôi má ôi, cuối cùng cũng mưa rồi.”

Mưa rơi suốt cả đêm, sáng sớm dậy vẫn chưa có dấu hiệu muốn tạnh, người trong thôn đều thở phào nhẹ nhõm, lần này nước trong đập có thể đầy trở lại, không lo không có nước sau khi cấy mạ nữa.

Lại mưa lất phất liên tục một ngày một đêm, nước trong đập tràn ra, mặt đường bị nước nhấn chìm, nước trong mương ruộng cũng tràn ra, cuốn theo bùn đất chảy xuống. Người lớn trong thôn mặc áo tơi ra đồng xẻ rãnh thoát nước, trẻ con xách xô đi bắt cá trong mương ruộng.

Trời mưa, nước trong đập tràn ra, cá có nước bèn nhân cơ hội nhảy ra ngoài, cũng có con bơi ngược dòng nước lên trên, Đồ Tiểu Quỳ xách cái giỏ nhỏ đi cùng với con cái Trương gia ra ngoài bắt cá, con bé vén cao ống quần, đi giày cỏ giẫm nước trên bãi cỏ nông, người khác bắt được cá thì bé đứng một bên hò reo cổ vũ, lúc ra ngoài xách giỏ không, lúc về trong giỏ có vài con cá nhỏ mà người khác không cần, có lẽ là chê nhỏ nên vứt đi, con bé lại nhặt vào giỏ mang về.

“Meo meo, ăn cá đi nào.” Con bé trốn ở góc tường, ném một nắm cá con vào ngõ cho mèo hoang lang thang trong thôn ăn, thấy chúng kêu meo meo tha đi, con bé mới phủi cái quần tanh mùi cá rồi quay về.

“Vào đây, tắm rửa.” Hứa Nghiên xách cổ áo của con bé nhấc vào trong nhà, mang quần áo của bé vứt vào bồn tắm ngâm, vừa nghe bé luyên thuyên kể lể về việc ai bắt được con cá to nhất, ai bắt được nhiều cá nhất, vừa thỉnh thoảng đáp lại một tiếng.

Thời tiết không tạnh, quần áo ướt của tiểu nha đầu phơi đầy một sào tre, không có quần áo mặc liền bị mẫu thân ấn lên giường không cho ra ngoài nữa, Đồ Đại Ngưu bị tức phụ sai bảo nhóm lửa sấy khô quần áo cho khuê nữ, âm dương quái khí nói: “Chậc chậc, trước kia còn nói ta làm hư khuê nữ của nàng, bây giờ là ai đang chiều con bé đây? Muốn nghịch nước thì cứ canh giữ con bé, muốn xuống nước bắt cá cũng không ngăn cản.”

“Ta nói chàng chiều hư là con bé làm sai cũng không dạy dỗ, con bé vừa lau nước mắt là chàng đã luống cuống, còn chuyện nghịch nước, ai mà lúc nhỏ không thích nghịch nước? Ngăn cấm không cho con bé ra khỏi nhà, con bé có thể lén lút chạy ra ngoài xuống đập, chi bằng cứ thoải mái chiều theo con bé, lớn hơn chút nữa biết xấu hổ rồi, chàng muốn con bé ra ngoài bắt cá con bé cũng không đi nữa.”

“Còn chuyện chàng nói ‘chiều’, ta chỉ muốn nữ nhi của ta sống tốt hơn ta, ta từng ao ước như con cái nhà người khác, bây giờ ta có thể để con bé trở thành đứa trẻ mà người khác ao ước.”

Mưa dầm dề rả rích hơn nửa tháng, Tiểu Đoan Ngọ mười lăm tháng năm cũng đã qua mấy ngày, mây đen trên trời mới tan đi, mặt trời lộ diện, nước đọng lại trên đất bị nắng làm khô cạn, cá mắc cạn trong ruộng vùi mình trong bùn đất ẩm ướt, có con bị người ta nhặt đi, con không bị nhặt thì thối rữa trên đồng, trở thành phân bón cho hoa màu.

*Tiết Đoan Ngọ ở một số nơi sẽ chia ra Đại Đoan Ngọ và Tiểu Đoan Ngọ.

Khi người ta còn đang mừng rỡ vì lúa mạch không bị thiên tai, thì gà vịt trong thôn bắt đầu ủ rũ, tiêu chảy, không ăn uống gì nữa.