Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 117
Chương 117:
- Lục Đậu Hồng Thang -
Thời gian quay trở lại đêm mùng bảy tháng năm, một nam nhân khoác áo tơi đội đấu lạp bước vào đầu thôn Hậu Sơn, đợi khi trong thôn đã yên tĩnh, ánh lửa xuyên qua cửa sổ bị thổi tắt, hắn ta phủi bùn đất trên chân, bước chân vững vàng giẫm lên bùn nhão, đi dọc theo con đường nhỏ trong thôn đến cuối thôn —cái sân nhà tường gạch xanh cao ngất này, mưa lớn đập vào mái nhà và mặt đất, che lấp tiếng bước chân đi lại bên ngoài bức tường.
Hắn ta vòng ra phía sau tường viện, nhìn cái hố phân đang ch** n**c ra ngoài, vẻ mặt ghét bỏ nhón mũi chân lên, ngẩng đầu nhìn độ cao của bức tường viện, lùi lại vài bước, từ trong áo tơi móc ra một bọc giấy dầu còn hơi ấm, chỉ trong khoảnh khắc mở bọc giấy dầu, phân lợn khô bị lộ ra dưới hạt mưa đã bị nước mưa cuốn trôi đi một chút, mặt nhăn nhó ghê tởm, vo nắm phân lợn trong tay thành một cục, dùng sức ném về phía chuồng lợn bên trong tường, thấy phần lớn rơi xuống hố phân, tiếc nuối chậc một tiếng, nhưng dù sao cũng ném vào được một ít, coi như đã hoàn thành nhiệm vụ lão gia giao phó.
Bùn nước lẫn phân lợn và nước tiểu lợn làm ướt giày của hắn ta, càng làm tăng thêm sự bực bội khi phải đi đường trong ngày mưa, hắn ta không nán lại thêm, nắm chặt miếng giấy dầu còn dính phân lợn theo đường cũ ra khỏi thôn, khi đi đến cửa đập Trường Loan, hắn ta định ngồi xổm dưới phiến đá xanh để rửa tay, nhưng vì trời tối mưa to lại thêm lòng đầy bực bội, chân hắn ta giẫm phải rêu xanh, trượt chân té sấp ngửa, nửa th*n d*** của hắn ta ở trong đập, nửa thân trên nằm nghiêng trên hai phiến đá, miếng giấy dầu nắm trong tay cũng rơi xuống nước.
Ba con chó béo nằm trong chuồng ngủ, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết bị đè nén bên ngoài, dựng tai lên sủa điên cuồng vài tiếng, rồi bị chủ nhân đang ngủ ở nhà đối diện quát vài tiếng bèn im miệng, mãi cho đến khi âm thanh bên ngoài càng lúc càng xa, ba con chó mới cụp tai nằm xuống ngủ tiếp.
Ngày hôm sau, Hoàng Tích đang đợi ở khách đ**m trong huyện, thấy tùy tùng băng bó cánh tay, mặt mày bầm tím thì giật mình, mồm mép run rẩy hỏi: “Ngươi bị Đồ Đại Ngưu đánh hả? Hắn phát hiện ra ngươi rồi sao? Ngươi không khai ra ta đấy chứ?”
“Không, không phải. Đây là do tiểu nhân rửa tay bị ngã, vừa vặn ngã trúng phiến đá, cánh tay bị gãy xương, nửa mặt phải bị đập vào bậc đá.” Nam nhân gò má bầm tím ôm nửa mặt ấp úng trả lời.
“Thế thì tốt thế thì tốt, ngươi vất vả rồi, này, cầm năm lượng bạc này đi dưỡng thương đi.” Hoàng Tích lấy bạc từ trong tay áo ra đặt lên bàn, bảo nam nhân này nhanh chóng đi đi, dù nam nhân có cúi đầu cũng không che giấu được việc mình đã nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của hắn ta.
“Cảm ơn lão gia, vậy ta xin cáo lui.”
“Ừm.” Hắn ta phất tay, khi nam nhân sắp bước ra khỏi phòng, hắn ta có chút lo lắng mở lời: “Ngươi chắc chắn hắn không phát hiện ra ngươi chứ?”
“Không có, ta đi vào ban đêm, mưa lớn đến nỗi chó cũng không sủa.”
“Làm tốt lắm, nghỉ ngơi hai ngày chúng ta sẽ khởi hành.”
Cửa phòng đóng lại, Hoàng Tích uống một chén rượu nặng, đợi tâm trạng đang dao động bình tĩnh lại, hắn ta tự nhủ: “Lần này chúng ta hòa nhau, ta cũng nguôi giận rồi, cứ như vậy đi.”
**
Mưa là ngày tốt để rửa chuồng lợn, nước mưa trong sân chảy theo rãnh nước vào chuồng lợn, cuốn theo phân lợn và nước tiểu lợn vào hố phân, mỗi ngày Đồ Đại Ngưu thức dậy đều đội đấu lạp lớn, vung chổi quét rửa tường và những cục phân lợn.
Những năm trước không có mưa to thế này, hố phân bên ngoài tường cũng chưa từng bị tràn, hôm qua bị Trương gia nhắc nhở hố phân bị tràn nước phân ra, hai phụ tử Đồ gia bèn cầm xẻng đào một rãnh nước dài, dẫn nước phân xả vào đập, nước trong đập đầy sẽ trực tiếp chảy ra ruộng, muỗi nhỏ cũng là thịt, nước đập pha lẫn nước phân thì luôn màu mỡ hơn nước lã, hành động này của nhà hắn được người trong thôn hoan nghênh, thậm chí những nhà có ruộng ở dưới đập còn lén lút đào rãnh, chặn dòng nước phân chảy vào đập, trực tiếp xả vào ruộng nhà mình, phân lợn không tốn tiền không tốn công sức, ai mà không thích chứ?
Khi gà vịt trong thôn bắt đầu ủ rũ, gà của Đồ gia đã không còn ăn uống gì nữa, suốt ngày nằm rạp trong ổ tro phơi nắng, Hứa Nghiên còn tưởng là do khoảng thời gian mưa này không dọn dẹp phân gà trong ổ, bẩn quá làm gà bị bệnh.
Nhân lúc trời nắng ráo, nàng sai Đồ Đại Ngưu quét phân gà đổ vào hố phân ủ làm phân bón, bản thân nàng lôi ra hai bó ngải cứu cũ từ nhà kho, sau khi phơi khô ở sân chuồng lợn, nàng đốt ngải cứu lên, nhờ Đồ lão đầu ôm đi xông từng con một, từ khe tường, gạch nền và mái tranh xông ra không ít rệp hôi, Đồ Đại Ngưu dọn dẹp chuồng gà xong cũng bị sai đi xông chuồng bò chuồng dê và chuồng gà, ngay cả phòng ngủ của người cũng bị xông khắp lượt.
Ngải cứu cũ tích trữ chỉ còn lại năm bó, Đồ Đại Ngưu rảnh rỗi lại kéo xe bò đi cắt ngải cứu dưới chân núi phía sau về phơi, nhà nuôi nhiều gia súc, đẻ con là phải xông ngải, ngải cứu phải được dự trữ đầy đủ trong nhà.
Chuồng gà xông ngải cứu cũng không có tác dụng, chỉ trong hai ngày, gà trong nhà đã chết một nửa, buổi sáng Đồ Đại Ngưu xách một thúng gà ra khỏi thôn đào hố chôn, bị người trong thôn thấy và hỏi han, khi hắn quay về thì nghe thấy nhà nhà trong thôn đều đang giết gà làm vịt, ống khói cũng bốc khói xanh.
Gà vịt của các nhà trong thôn đều ủ rũ không ăn uống, những người già lớn tuổi hơn biết đây là dịch bệnh gà, nhưng mông gà là bát muối của gia đình, ai cũng ôm tâm lý may mắn hy vọng chăm sóc cẩn thận một chút sẽ khỏi, bây giờ gà của Đồ gia đã chết một thúng, họ cũng hết hy vọng, giết gà vịt khi chúng còn sống thì dù sao cũng còn có thịt để ăn, nước canh để uống bồi bổ cho người.
Đồ gia cũng đang giết gà, số gà trống gà mái còn lại, bất kể tinh thần tốt hay xấu đều bị cắt cổ lấy máu, máu gà lông gà đều được mang ra khỏi thôn đổ xuống hố chôn, ngải cứu còn lại trong nhà lại được lôi ra, đốt thành đống xông trong chuồng lợn, chuồng bò, chuồng dê, ngải cứu cũ không đủ thì ngải cứu mới cắt về chưa kịp phơi khô cũng bị ném lên trên hong khô, tiền viện hậu viện đều khói bốc cuồn cuộn, bò dê bị dắt về buộc vào cột bị sặc ho sù sụ, lúc đầu còn mô mô kêu gào phản kháng, xông đến cuối cùng đều bị xông choáng váng, cỏ xanh mướt ném vào chuồng cũng không buồn ăn cho lắm, cho đến ngày hôm sau mới tỉnh lại.
Lão trưởng thôn chắp tay sau lưng đi từ đầu thôn đến cuối thôn, thấy trong sân có khói thì bước vào tự mình xem, còn dặn dò: “Trước nhà sau nhà đều phải xông một lượt, chuyện này đừng có lười biếng gian lận, bằng không sau này có mua gà con vịt con về cũng không sống nổi.”
Những sân không có khói thì lão ta càng phải đi vào hỏi cho rõ: “Đã xông chưa? Dùng bao nhiêu ngải cứu? Chuồng gà, chuồng vịt, chuồng lợn, chuồng lừa đều xông chưa?” Nếu không khớp một chút sẽ đứng bên cạnh canh chừng bắt xông lại một lần nữa.
Cuộc sống của thôn dân thôn Hậu Sơn không tồi, không nói là nhà nhà đều thế, nhưng đa số các nhà đều có đào giếng nước, nhà không có giếng thì lấy nước ở nhà hàng xóm, không có ai uống nước ở trong đập, cho nên sau khi xông ngải cứu vài lần, lại bước vào thời tiết tháng sáu nắng gắt, gà vịt đã bị giết sạch, những gia súc khác trong nhà cũng không bị nhiễm bệnh, nhưng Đồ gia thì không được may mắn như vậy.
