Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 83
Chương 83:
- Lục Đậu Hồng Thang -
Thấy trong phòng chỉ còn lại bốn người bọn họ, Tào Vạn mới thu lại nụ cười, “Lão tổ mẫu trong nhà ta suy yếu rồi, ta được phái về trông coi mồ mả, dọn dẹp nhà cửa.”
Tất cả những người có mặt đều là nam nhân, nghe lời này, họ nhìn nhau cũng chỉ nặn ra được câu “Xin nén bi thương”, cũng không nói được lời an ủi nào khác, vẫn là Hàng Thành Văn tính toán tuổi của tổ mẫu hắn ta, thăm dò nói một câu: “Thế cũng coi như là hỉ tang rồi, a nãi ngươi tuổi cũng không nhỏ.”
“Ừ, lúc Tết vẫn còn rất tốt.”
Cố Thanh cúi đầu mài răng, theo như hắn ta nghe ngóng được thì Tào Vạn đã xảy ra xung đột với người trong huyện, đánh người ta nên bị phụ thân hắn ta ép về quê, còn tưởng lần này là muốn rủ người đánh lại cơ.
Không nhịn được đùa một câu: “Thì ra là bà cụ không khỏe, trước đó thấy sắc mặt ngươi không tốt, còn tưởng có người trêu chọc ngươi, muốn gọi huynh đệ giúp ngươi báo thù chứ.”
Tào Vạn nghiêm túc nhìn Cố Thanh hai cái, tiểu tử này vẫn thích tìm hiểu tin tức lặt vặt, đúng là tâm tư phụ nhân. Cũng mượn lời này chuyển đề tài, “Ban đầu ta cũng có ý định đó, ai ngờ không may, Đại Ngưu đánh nhau ác liệt nhất lại không thể rời nhà, toàn là đang mang thai”.
Thấy Đồ Đại Ngưu trừng mắt nhìn hắn ta, hắn ta mới cười sửa lời: “Tức phụ và con cái là quan trọng nhất, đệ muội trông có vẻ sắp sinh rồi, không thể để nàng ấy lo lắng, đánh nhau thì người cũng không chết, lúc nào mà chẳng đánh được?”
Ngồi thêm một lát, Đồ Đại Ngưu phải đi canh lợn nái sắp đẻ, vì không có chính sự nên hắn đuổi tất cả đi, “Đi đi đi, mấy nam nhân các ngươi ở cùng nhau cũng chẳng có lời chính đáng gì để nói, về trấn mà lang thang đi, đừng làm chậm trễ ta làm việc.”
Đến cuối tháng Ba, con lợn nái cuối cùng cũng đẻ con, trong nhà có tổng cộng năm mươi hai con lợn con, hắn lại bắt đầu thức đêm, chăm sóc lợn nái và lợn con, thời gian rảnh rỗi ban đêm, hắn còn về phòng xoa bóp chân cho tức phụ, giúp nàng lật người, sau một tháng, lợn nái cho con bú không gầy đi, nhưng hắn lại gầy đi.
Lợn con có thể tách chuồng với lợn nái để ăn thức ăn, hắn còn chưa ngủ được vài giấc yên ổn, vào rạng sáng ngày mùng ba tháng Năm, Hứa Nghiên bắt đầu đau bụng.
Vừa có động tĩnh là hắn tỉnh giấc, nghe tiếng nàng hít thở hỏi: “Sao thế? Sắp sinh rồi à?” Tay hắn đã đặt lên bụng nàng.
“Đau bụng.”
Đồ Đại Ngưu có chút hoảng loạn, lau mồ hôi trong lòng bàn tay lên chăn, rồi đặt tay lên lại sờ nắn cẩn thận.
“Làm gì đấy? Ta đau mà chàng còn ấn.” Hứa Nghiên đẩy tay hắn ra.
“Ta, ta đỡ đẻ cho không ít lợn con rồi, có kinh nghiệm, ta sờ thử cho yên tâm.” Hắn run rẩy tay muốn ấn lên lần nữa.
“Cút”, Hứa Nghiên quả thực không còn gì để nói với hắn, “Chàng có kinh nghiệm hay bà đỡ có kinh nghiệm? Đi gọi bà đỡ cho ta, phiền chết đi được.”
Đồ Đại Ngưu bị đẩy xuống giường, thấy nữ nhân trên giường đã ngồi dậy, hắn ngập ngừng hỏi: “Bụng còn đau không?”
Quả thật là không đau nữa.
Hứa Nghiên lại nằm xuống giường, quay đầu đi nói: “Không đau thì chàng cũng đi tìm bà đỡ cho ta.”
“Tìm chứ, đâu có nói là không tìm, nhưng nàng tin ta đi, ta có kinh nghiệm, bây giờ cách hừng đông còn hơn một canh giờ nữa, ta thấy dáng vẻ của nàng thế này thì đến sáng cũng chưa sinh được đâu, cứ để bà đỡ ngủ thêm chút, lúc đỡ đẻ cho nàng sẽ có tinh thần hơn, tránh lúc lơ là xảy ra sai sót.” Hắn lại rụt rè leo lên giường.
“Chàng có cái kinh nghiệm rắm ấy? Lại chưa từng thấy nữ nhân sinh con”, nhưng bụng quả thật không đau nữa, có hắn ở bên lải nhải, trong lòng nàng cũng thoải mái hơn nhiều, bà đỡ đến thì hắn e là không thể vào được nữa, nên nàng cũng chiều theo ý hắn, nhưng vẫn dặn dò hắn: “Qua nửa canh giờ nữa thì chàng phải đi gọi bà đỡ.”
“Được, xuống đi dạo chút đi, lợn nái mấy ngày trước khi đẻ cứ ở trong chuồng đi đi lại lại, lúc đẻ sẽ dễ hơn”. Thấy nàng lại nghi ngờ hắn, hắn giơ tay bảo đảm: “Ta đỡ đẻ cho lợn đã bốn năm rồi, kinh nghiệm thực tiễn đó.”
Hứa Nghiên cũng nghe theo lời dụ dỗ của hắn, để hắn mặc quần áo cho mình xuống giường đi lại, khoảng một chén trà nhỏ thì bụng lại đau một lát rồi dừng, đi lại nửa canh giờ nàng cũng không nhắc đến chuyện mời bà đỡ nữa, vì nàng đã mệt rồi, c** q**n áo lại bò lên giường ngủ tiếp.
Đồ Đại Ngưu thì luôn túc trực bên giường, thỉnh thoảng sờ bụng nàng, thấy chân trời hửng sáng, hắn liền ra hậu viện gõ cửa gọi lão đầu: “Phụ thân, Tiểu Nghiên sắp sinh rồi, người đi gọi bà đỡ đi.”
Đồ lão hán nghe vậy thì bật dậy, lập tức tỉnh táo, vừa xỏ giày vừa cầm quần áo mở cửa, “Ta đi gọi ngay đây, con ở nhà trông chừng cho tốt, đun một nồi nước sôi, dùng nồi ở hậu viện mà đun, không có dầu mỡ, thôi thôi, con cứ trông chừng đi, ta về ta sẽ đun nước.”
Không cho nhi tử mình thời gian nói, thoắt cái đã chạy ra tiền viện, bà đỡ có ngay trong thôn, chạy một mạch quay về, trong sân vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gà gáy.
Lâm bà tử còn chưa kịp rửa mặt đã bị kéo đến, thấy tình hình này, bà ta nói vẫn còn sớm, muốn quay về rửa mặt một chút, nhưng Đồ lão hán không cho bà ta đi, bưng nước đâu ra đó, “Rửa ở nhà ta đi, ta đi nấu cơm ngay đây, ăn luôn ở nhà ta.”
May mắn là Hứa Nghiên thân thể khỏe mạnh, lần nữa bị đau tỉnh giấc thì đã mở năm ngón tay, ăn xong một bát mì trứng, lại chịu đựng thêm một canh giờ nữa, mặt trời vừa lên đến giữa không trung, trong phòng vang lên tiếng trẻ con khóc.
Đồ Đại Ngưu cuối cùng cũng cảm thấy thật sự: “Ta làm phụ thân rồi! Có con rồi!” Hắn ghé vào cửa sổ chọc một lỗ nhỏ nhìn vào, chỉ nhìn một cái đã chạy đến trước cửa, Lâm bà tử mở cửa ra, liền thấy khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Đồ Đại Ngưu, bà ta cười nói: “Là một nha đầu, dáng vẻ giống ngươi.”
Đồ lão hán thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn trời, rồi lại vui vẻ nắm tay phải đấm vào tay trái, ghé sát vào nhìn, “Ta có tôn nữ rồi, dáng vẻ lại còn giống phụ thân của con bé nữa chứ.”
Quả nhiên không sai, lại đen lại nhăn nheo, mặt còn dài nữa.
Vô tình nói ra lời trong lòng, Lâm bà tử lườm hắn một cái, “Mặt là do bị ép, nhăn là do bị ngâm nước, còn về phần đen, trẻ con sinh ra càng đen thì đầy tháng sẽ càng trắng, mũi và mắt giống Đại Ngưu.”
Nói xong thì ôm vào phòng, sản phụ còn chưa thu dọn xong mà.
Nhưng quay đầu lại đã thấy Đồ Đại Ngưu đứng bên giường rồi, “Ôi chao, sao ngươi lại vào đây? Nam nhân không được nhìn cảnh này, sẽ gặp xui xẻo đấy.”
Đồ Đại Ngưu xua tay, “Ta thấy nhiều rồi, không tin chuyện này.”
