Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 84

Chương 84:

- Lục Đậu Hồng Thang -

Sau khi Hứa Nghiên ngủ, Đồ Đại Ngưu bảo phụ thân mình bắt một con gà mái giết đi hầm, không biết thì ra ngoài hỏi người ta, còn hắn thì rút một nắm ngải cứu lâu năm, dùng dao chặt cỏ lợn băm thành từng đoạn nhỏ, ngâm trong thùng nước để loại bỏ bụi, bắc củi đun nước, nước sôi thì đổ ngải cứu đã rửa sạch vào nồi, tiếp tục nấu sôi thêm hai lần, trong khoảng thời gian này, lũ lợn trong chuồng lợn cứ rúc vào cửa chuồng kêu eng éc, hắn cũng không để ý tới.

Múc nước màu xanh đen cho vào chậu, khi bưng vào nhà, Hứa Nghiên đang cho đứa trẻ bú, nghe tiếng cửa liền vội vàng buông màn xuống.

“Là ta, có muốn lau người một chút không? Ta thấy nàng ra không ít mồ hôi, sáng nay cũng chưa rửa mặt, có bị dầu không?” Đồ Đại Ngưu vén màn lên, ngồi bên giường nhìn đứa trẻ nhăn nheo, tặc lưỡi một tiếng: “Xấu quá, chẳng giống bé gái gì cả.”

Hứa Nghiên cũng rất chê bai, thật sự rất xấu xí, toàn thân nhăn nheo, lại còn đen sạm vàng vọt, trên người còn thoang thoảng một mùi tanh, nhưng tự mình chê thì được, con mình sinh ra thì cho dù có bịt mũi cũng phải chấp nhận, thế nhưng cái thói của Đồ Đại Ngưu là sao? Hắn còn dám chê bai ư?

Nàng tức giận vì hắn chê con của mình, mà quên mất lời hắn mỉa mai nàng chưa rửa mặt, mặt đổ dầu.

Nàng nheo mắt nhìn thẳng vào hắn, khó che giấu sự bực bội nói: “Nếu không phải chàng da dẻ đen nhẻm, ta có thể sinh ra một đứa con đen thùi lùi vậy sao? Chàng còn dám chê bai? Ta còn chưa khóc đây, ta vừa trắng vừa đẹp, đều bị chàng liên lụy, một chút cũng không giống ta.”

Thấy thê tử không vui, Đồ Đại Ngưu không dám miệng lưỡi lông bông nữa, vội vàng vá víu lại nói: “Sao lại giận thật rồi, cô nương của ta, sao ta lại chê xấu được.”

Thấy nàng vẻ mặt không tin, một dáng vẻ chàng cứ bịa đi ta nghe đây, Đồ Đại Ngưu cũng không nhắm mắt nói dối nữa, lắp bắp nói: “Được rồi, ta thừa nhận bây giờ con bé không đẹp, nhưng bà đỡ nói đầy tháng sẽ khác, nói không chừng sẽ giống.”

Nhìn cái đầu dẹp lép này, hắn cũng không tin lắm vào lời mình nói, đành đảm bảo chắc nịch: “Nàng yên tâm, chồn còn khen con mình thơm, ta nhất định không để người ngoài nói con ta xấu.”

Hứa Nghiên thì lại tin lời cuối cùng của hắn, liếc hắn một cái, nói: “Bà đỡ nói ắt hẳn là thật, bà ấy có kinh nghiệm, dáng vẻ ta lại không xấu, dù có giống chàng thì cũng chỉ là nam tính một chút hơn thôi.”

Không thể tưởng tượng được nha đầu với khuôn mặt giống mình lại mặc váy và thắt bím tóc, hắn đành khổ sở nói: “Vậy ta nuôi thêm vài con lợn nữa, để dành thêm của hồi môn cho con bé.”

Chưa từng thấy đứa trẻ mới sinh, lẩm bẩm một hồi, cũng đã chấp nhận khuê nữ đen đúa đầu bẹp.

Nói chuyện lâu như vậy, nước ngải cứu cũng không còn nóng tay nữa, hắn vắt khô khăn mặt, vuốt những sợi tóc rủ xuống trên mặt Hứa Nghiên lên, nhẹ nhàng lau hai cái, còn hỏi: “Lực đạo này được chứ?”

“Được, có thể mạnh hơn một chút, khăn mặt vắt khô, đừng để nhỏ nước, lau cổ và lưng cho ta nữa.”

Vừa lau xong và mặc quần áo cho nàng, cổng lớn vang lên, là Hứa Nguyễn đến, nàng ta đoán tiểu muội sắp sinh, mang theo hai con gà mái đến, vừa kịp lúc.

Nàng ta rón rén vào nhà, nhìn thấy chậu nước dưới đất, “Dọn dẹp xong hết rồi sao? Là nha đầu hay là tiểu tử?”

“Khuê nữ, tỷ tỷ đến đúng lúc lắm.”

Mặt Hứa Nguyễn cứng đờ một chút, rồi lại cười nói: “Khuê nữ tốt, có thể giúp trông đệ đệ, lại còn thân với phụ thân nữa, Hồng Quả nhà ta chính là như vậy, hai đứa nhỏ đều là con bé dỗ lớn, lại còn thích quấn quýt bên cạnh phụ thân con bé chơi.”

Thò đầu nhìn, “Nha, cái này là chọn những cái đẹp của hai đứa mà lớn lên đấy nhá, mắt mũi giống Đại Ngưu, miệng giống Tiểu Nghiên, tai cũng giống.”

Cái này nhìn ra từ đâu thế? Hứa Nghiên nghi ngờ hỏi: “Tỷ, diện mạo này còn chưa nhìn ra được chứ? Ngoại sanh nữ của tỷ đen như vậy tỷ không nhìn ra sao?”

“Đầy tháng sẽ trắng thôi, da nhăn nheo thế này, còn phải lột da nữa cơ mà.”

Lại một người nữa nói như vậy, trên mặt Hứa Nghiên lập tức nở nụ cười, liếc nhìn nam nhân, hắn vẫn còn chút hoài nghi nhìn khuê nữ đen đúa của mình.

Và rồi tháng tiếp theo, đã nghiệm chứng lời người khác nói, tiểu nha đầu lột bỏ lớp da đen, lộ ra làn da non màu đỏ, đầu cũng tròn trịa hơn, khi mở mắt ra, quả thực giống phụ thân của bé, đuôi mắt khá dài, không giống mắt mẫu thân bé, tròn xoe.

Còn về phần mũi, Hứa Nghiên soi gương hết lần này đến lần khác, vẫn cảm thấy giống mình, sống mũi chẳng phải đều thẳng sao, đầu mũi cũng thịt thịt, nhưng cái miệng nhỏ thì nhất định là giống mình, khuôn mặt thì còn chưa nhìn ra, gò má bầu bĩnh.

Năm ngày sau khi sinh, Hứa Nghiên thực sự không chịu nổi mùi tanh và chua trên người tiểu cô nương nữa, hỏi nam nhân đang ngủ bên cạnh, “Có ngửi thấy mùi trên người khuê nữ của chàng không?”

“Ừ, ta ngày nào cũng ở gần thế này sao có thể không ngửi thấy? May mà có màn muỗi che, không thì bị muỗi tha đi mất rồi.” Hắn chống tay lên đầu, một tay nhéo ngón trỏ của tức phụ, dùng nó chà vào đôi má đen của cô nương, ngẩng đầu hỏi: “Mềm không?”

“Mềm, vừa mềm vừa êm.”

Đồ Đại Ngưu quen làm việc nặng, tay thô ráp vô cùng, lần đầu tiên ngứa tay muốn chạm vào khuê nữ, liền làm cho người ta, còn bị Đồ lão hán đánh một trận.

Bây giờ chỉ có thể mượn tay mẫu thân của con bé để thỏa mãn cơn nghiện.

Hứa Nghiên đưa đầu lại gần hít mạnh một hơi, đẩy phụ thân đứa bé nói: “Khuê nữ của chàng ị rồi, mau dậy dọn dẹp đi.”

Bưng nước lấy tã lót, dùng khăn tay nhỏ lau sạch sẽ, bọc tã lót sạch, rồi lại bưng một chậu nước bẩn ra ngoài giặt, còn tiểu cô nương bị bế qua bế lại, mắt cũng không mở, ngủ say sưa.

Hứa Nghiên đắp chăn cho con bé, thò tay vào áo sờ sau lưng bé thấy không đổ mồ hôi mới nằm xuống cùng bé, nghiêng đầu nhìn bé, “Tiểu nha đầu thối, dễ ngủ thật, đúng là đứa trẻ ngoan ngoãn bớt lo.”