Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 382

Chương 382: Lưu Tiểu Vũ hạ độc

- Sướng Ái -

Một lát sau, Lưu Tiểu Vũ hầm thịt xong, Tuyết Băng Tâm múc ra ba chén lớn, bưng đến chỗ nhóm ba người Liễu Thiên Kỳ.

“Băng Tâm!” Thấy người yêu đi tới, Tạ Minh vội vàng cười đón.

“Cho ngươi này.” Tuyết Băng Tâm đưa một chén thịt cho Tạ Minh.

“Ừm.” Tạ Minh gật đầu, vội nhận lấy chén thịt của mình.

“Thanh Nham, đây là của ngươi.” Tuyết Băng Tâm lại đưa một chén khác cho Thanh Nham.

Bưng chén thịt cuối cùng, Tuyết Băng Tâm đi đến trước mặt Liễu Thiên Kỳ. Nàng cẩn thận đặt chén thịt lên bàn thư án của hắn, sợ làm phiền đến đối phương. Thấy chén thịt nóng hổi trên bàn, Liễu Thiên Kỳ buông bút phù văn xuống, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tuyết Băng Tâm.

“Tuyết đạo hữu?” Hắn nhướng mày, ánh mắt có chút phức tạp dừng lại trên mặt nàng.

“Liễu đạo hữu, đây là thịt yêu thú do Tiểu Vũ hầm. Thời gian qua ngươi học tập phù văn quên ăn quên ngủ, quá vất vả rồi. Ăn nhiều một chút để tẩm bổ đi.” Tuyết Băng Tâm nghiêm túc nói, đáy mắt tràn đầy sự quan tâm.

Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ nở nụ cười nhạt: “Được, vậy đa tạ Tuyết đạo hữu.”

“Ngươi cứ ăn đi, đừng khách khí, trong nồi vẫn còn.”

Liễu Thiên Kỳ liên tục gật đầu: “Cảm ơn Tuyết đạo hữu.”

Sau khi đưa thịt xong, Tuyết Băng Tâm quay lại bên cạnh bạn tốt Lưu Tiểu Vũ. Lưu Tiểu Vũ mỉm cười đưa cho nàng một chén: “Băng Tâm.”

“Cảm ơn.” Tuyết Băng Tâm khẽ nói rồi cầm đũa cúi đầu ăn.

“Ngon thật đấy, cho ta thêm chén nữa.” Thanh Nham bưng cái bát không đi tới chỗ hai nữ tu.

“Được, để ta múc cho ngươi.” Lưu Tiểu Vũ nhận lấy chén của Thanh Nham, múc đầy thịt hầm. Hắn liên tục nói lời cảm ơn rồi lại bưng chén về chỗ cũ tiếp tục ăn.

Liễu Thiên Kỳ nhìn chằm chằm chén thịt trên bàn một hồi lâu, sau đó mới chậm rãi bưng lên, thong thả ăn từng ngụm một. Phải công nhận rằng trù nghệ của Lưu Tiểu Vũ rất khá, chén thịt yêu thú ngũ cấp này vô cùng mỹ vị.

Vì đã lâu không được ăn thịt yêu thú nên mọi người đều ăn rất nhiều, nồi thịt nhanh chóng cạn đáy. Sau bữa ăn, Lưu Tiểu Vũ và Tuyết Băng Tâm tiếp tục tu luyện, còn Tạ Minh và Thanh Nham thì túc trực bên cạnh bảo vệ Liễu Thiên Kỳ. Hắn cũng không lãng phí thời gian mà lập tức bắt tay vào vẽ bùa.

**

Nửa canh giờ sau……

Thân hình Liễu Thiên Kỳ đột nhiên lảo đảo, hắn phun ra một ngụm máu đen rồi ngã gục xuống bàn thư án.

“Phốc……” Tuyết Băng Tâm cũng há miệng phun ra một ngụm máu đen.

Chứng kiến Tuyết Băng Tâm hộc máu, Tạ Minh khiếp sợ: “Băng Tâm, ngươi làm sao vậy?”

“Ta… hình như ta trúng độc rồi.” Tuyết Băng Tâm nhìn về phía người bạn thân Lưu Tiểu Vũ, đáy mắt tràn đầy sự kinh ngạc và không thể tin nổi.

“Băng Tâm!” Tạ Minh gọi tên ái nhân, định bước tới kiểm tra tình hình của nàng. Nhưng vừa mới nhấc chân, thân hình hắn đã lảo đảo rồi ngã sụp xuống đất.

“Các ngươi… các ngươi rốt cuộc là sao?” Tạ Minh nằm liệt dưới đất, không thể tin được mà nhìn Thanh Nham và Lưu Tiểu Vũ.

“Tạ sư huynh, ngươi không cần lo lắng. Thứ ngươi trúng chỉ là Hóa Linh Đan thôi, nó chỉ khiến ngươi xụi lơ vô lực, không thể sử dụng linh lực chứ không nguy hiểm đến tính mạng.” Thanh Nham nghiêm túc giải thích.

“Các ngươi muốn làm gì?” Tạ Minh phẫn nộ hỏi.

“Tạ sư huynh đừng lo, Điền tiểu thư chỉ muốn mạng của Tuyết Băng Tâm thôi, nàng ta không nỡ giết ngươi đâu.”

Nghe đến đây, sắc mặt Tạ Minh càng thêm khó coi: “Ta hiểu rồi… là tiện nhân Điền Viên kia. Là ả muốn hại mạng Băng Tâm, đúng không?”

“Không sai, chúng ta cũng chỉ là nhận tiền của người ta thì giúp người ta trừ họa thôi. Cho nên Tạ sư huynh chớ có trách chúng ta.” Thanh Nham nhếch môi đắc ý nói.

“Hai tên khốn kiếp các ngươi!” Tạ Minh gào lên nhìn đôi cẩu nam nữ Thanh Nham và Lưu Tiểu Vũ.

“Tiểu Vũ, ngươi là bạn tốt nhất của ta, tại sao ngươi lại làm vậy?” Tuyết Băng Tâm đau lòng hỏi.

“Tuyết Băng Tâm, chuyện này ngươi không trách ta được. Có trách thì trách bản thân ngươi không thức thời, dám đi tranh giành đàn ông với Điền tiểu thư.” Lưu Tiểu Vũ nói một cách thản nhiên như đó là lẽ thường.

“Tiểu Vũ… ta luôn coi ngươi là bạn thân nhất, không ngờ ngươi lại đối xử với ta như thế này…” Tuyết Băng Tâm nằm mơ cũng không ngờ người bán đứng mình lại là người bạn thân nhất.

“Hừ, bạn thân nhất sao? Chẳng lẽ ngươi không phải muốn dùng một đứa con gái thấp kém như ta để làm nền cho thân phận công chúa cao quý của ngươi ư?” Lưu Tiểu Vũ hừ lạnh đầy khinh bỉ, hoàn toàn coi thường lời của Tuyết Băng Tâm.

“Ngươi… ngươi thế mà lại nghĩ về ta như vậy?” Tâm bệnh còn nặng hơn thân bệnh, Tuyết Băng Tâm thực sự triệt để thất vọng về Lưu Tiểu Vũ.

“Chẳng lẽ đó không phải mục đích khi ngươi kết bạn với ta sao? Dùng sự thấp kém và xấu xí của ta để tôn vinh vẻ đẹp và sự cao sang của ngươi? Phải không, công chúa điện hạ?” Mỗi chữ mỗi câu của Lưu Tiểu Vũ đều lộ rõ sự căm hận dành cho Tuyết Băng Tâm.

“Tiểu Vũ, ngươi hiểu lầm ta rồi, ta không trách ngươi. Nhưng tại sao ngươi phải giết Liễu đạo hữu? Hắn không oán không thù với ngươi, tại sao ngươi lại ra tay?” Tuyết Băng Tâm phẫn hận hỏi. Bị Điền Viên mua chuộc hay bị bạn thân ghi hận nàng có thể hiểu, nhưng Liễu Thiên Kỳ là người vô tội.

“Hừ, đó là hắn tự chuốc lấy. Ai bảo hắn là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, lại đi nhìn trúng loại phụ nữ xui xẻo như ngươi?” Lưu Tiểu Vũ nói mà không hề có chút áy náy nào.

“Liễu đạo hữu, Liễu đạo hữu!” Tuyết Băng Tâm nhìn Liễu Thiên Kỳ đang nằm bất động trên bàn, đau lòng gọi, hốc mắt đã đỏ hoe.

“Tuyết Băng Tâm, ngươi đúng là đồ đê tiện. Một mặt bá chiếm Tạ sư huynh, một mặt lại đưa tình với họ Liễu kia. Thật không biết Tạ sư huynh bị ngươi hạ bùa mê thuốc lú gì mà lại cam tâm tình nguyện vì loại đàn bà lăng nhăng như ngươi mà vứt bỏ Điền đại tiểu thư.” Lưu Tiểu Vũ ghen ghét nói.

Tuyết Băng Tâm vốn là công chúa Tuyết Hồ tộc, sinh ra đã có dung mạo kinh diễm, lại cao quý xinh đẹp, là mục tiêu theo đuổi của rất nhiều nam tu trong tông môn. Ban đầu Lưu Tiểu Vũ thực sự coi nàng là bạn, nhưng dần dần nàng nhận ra mình tồn tại chỉ để làm nền cho sự cao quý của Tuyết Băng Tâm, từ đó lòng ghen ghét và căm hận nảy sinh.

“Ngươi nói bậy! Liễu đạo hữu là ân nhân cứu mạng của ta, vậy mà ngươi lại giết hắn. Ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! Ngươi!” Tuyết Băng Tâm trừng mắt nhìn Lưu Tiểu Vũ, hận không thể lập tức hóa thú để xé xác đối phương.

“Ân nhân cứu mạng? Hóa ra hai người các ngươi đã quen biết từ trước? Tạ sư huynh, huynh nghe thấy chưa?” Lưu Tiểu Vũ quay sang nhìn Tạ Minh.

“Băng Tâm?” Tạ Minh kinh ngạc gọi ái nhân.

Tuyết Băng Tâm liếc nhìn Tạ Minh một cái rồi lại đỏ mắt nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ vẫn nằm im lìm.

“Thanh Nham, ngươi qua đó thiêu xác của Liễu Thiên đi.” Lưu Tiểu Vũ phân phó.

“Được.” Thanh Nham gật đầu, cất bước tiến về phía Liễu Thiên Kỳ.

“Phụt……” Mới đi được ba bước, Thanh Nham đột nhiên phun ra một ngụm máu đen rồi ngã quỵ xuống đất.

“Lưu Tiểu Vũ, con tiện nhân này, ngươi đến cả ta mà cũng không tha sao?” Thanh Nham nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Lưu Tiểu Vũ, không ngờ ả lại tàn nhẫn đến mức giết cả đồng bọn.

“Ta… ta không có hạ độc ngươi!” Lưu Tiểu Vũ kinh hoàng nhìn Thanh Nham, lắc đầu phủ nhận.

“Tiện nhân! Ta chết cũng không buông tha cho ngươi!” Nói xong, Thanh Nham khí tuyệt thân vong, thi thể ngã vật ra đất.

“Thanh Nham! Thanh Nham!” Lưu Tiểu Vũ kinh hãi thốt lên.

Ngay sau đó, Nguyên Anh của Thanh Nham từ trong cơ thể bay ra, suy yếu nhìn Lưu Tiểu Vũ: “Tiện nhân, ta muốn đồng quy vu tận với ngươi!” Nguyên Anh của hắn lao về phía Lưu Tiểu Vũ, phát ra đòn tấn công chí mạng.

“Hây!” Lưu Tiểu Vũ vung tay dựng lên một đạo tường đất để chống đỡ. Thực lực của Thanh Nham vốn đã kém hơn nàng, lúc này chỉ còn Nguyên Anh lại càng không phải đối thủ, chỉ sau vài chiêu đã bị nàng tiêu diệt.

“Phụt!”

Sau khi diệt xong Nguyên Anh của Thanh Nham, Lưu Tiểu Vũ cũng đột ngột phun ra một ngụm máu đen. Nàng cũng đã trúng độc!

“Không… không thể nào!” Nàng lảo đảo ngã quỵ, liên tục lắc đầu. Độc rõ ràng là do nàng hạ, tại sao chính nàng lại trúng độc?

“Phụt……” Lại thêm một ngụm máu đen, Lưu Tiểu Vũ trực tiếp tắt thở, thi thể ngã xuống đất.

Chứng kiến cả Thanh Nham và Lưu Tiểu Vũ đều bị độc chết, Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh đang ngồi dưới đất vô cùng kinh ngạc.

“Tại sao lại thành ra thế này?” Tạ Minh ngơ ngác nhìn hai cái xác.

Đúng lúc này, Liễu Thiên Kỳ từ trên bàn thư án ngồi dậy, thản nhiên bước tới bên cạnh thi thể của Lưu Tiểu Vũ.

“Liễu đạo hữu, ngươi không sao chứ?” Tuyết Băng Tâm trừng lớn mắt, không thể tin nổi.

“Yên tâm, chút tài mọn này chưa giết được ta đâu.” Hắn nhàn nhạt liếc nhìn Tuyết Băng Tâm một cái, rồi xoay người nhìn về phía Nguyên Anh của Lưu Tiểu Vũ vừa mới thoát xác.

“Liễu Thiên, là ngươi! Là ngươi đã hạ độc ta và Thanh Nham?” Lưu Tiểu Vũ phẫn hận chất vấn.

“Hừ! Ta chỉ là gậy ông đập lưng ông thôi.” Liễu Thiên Kỳ thản nhiên đáp.

“Ngươi… ngươi đã sớm biết ta và Thanh Nham định hạ độc sao?”

“Nói chính xác thì ta chưa bao giờ tin tưởng các ngươi. Bao gồm cả ngươi, Thanh Nham và Tạ Minh, ba người các ngươi ta chưa từng đặt lòng tin. Kể từ sau khi ngươi và Thanh Nham nội ứng ngoại hợp ám sát ta bất thành ở khách đ**m, ta càng không thể tin các ngươi được nữa.”

“Ngươi… ngươi đã biết kẻ đó là chúng ta từ lâu rồi sao?” Nguyên Anh của Lưu Tiểu Vũ kinh ngạc hỏi.

“Dĩ nhiên là biết.” Nói đoạn, Liễu Thiên Kỳ tung một chưởng trực tiếp đánh về phía Nguyên Anh của nàng.

Thực lực của Lưu Tiểu Vũ vốn không bằng Liễu Thiên Kỳ, nay Nguyên Anh lại đang trúng độc cực kỳ suy yếu. Vì vậy, chưa đầy mười chiêu, nàng đã bị hắn trực tiếp diệt sát.