Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 383
Chương 383: Kiều Thụy hiện thân
- Sướng Ái -
Sau khi g**t ch*t Lưu Tiểu Vũ, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp lấy đi nhẫn không gian của nàng ta và Thanh Nham. Hắn tìm thấy giải dược trong nhẫn của Lưu Tiểu Vũ rồi đưa cho Tuyết Băng Tâm.
Uống xong giải dược, Tuyết Băng Tâm nghi hoặc nhìn Liễu Thiên Kỳ hỏi: “Liễu đạo hữu, ngươi vốn đã biết Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham định hạ độc từ sớm rồi, phải không?”
“Ta quả thực đoán được bọn chúng sẽ động thủ, nhưng không ngờ lại là hạ độc. Tuy nhiên như vậy cũng tốt, nếu bọn chúng muốn chơi độc, ta liền bồi bọn chúng chơi đến cùng.” Liễu Thiên Kỳ lộ rõ vẻ khinh thường.
“Vừa rồi rõ ràng ngươi đã ngã xuống, chẳng lẽ ngươi không trúng độc sao? Chuyện này là thế nào?” Tạ Minh đứng bên cạnh thắc mắc.
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ cười đáp: “Nói cho ngươi một bí mật, ta có thân thể bách độc bất xâm. Bất luận kẻ nào cũng không thể dùng độc g**t ch*t được ta.” Thực tế, Liễu Thiên Kỳ có đại sát khí là Tiểu Miên Hoa bên mình, tự nhiên không thể nào bị trúng độc.
“Ngươi thật lợi hại!” Tạ Minh chân thành khen ngợi.
“Tạ đạo hữu quá khen rồi.” Liễu Thiên Kỳ vừa nói vừa đưa giải dược cho Tạ Minh.
“Đa tạ.” Tạ Minh nhận lấy, liên tục nói lời cảm ơn.
Liễu Thiên Kỳ nhìn qua hai người một lượt, sau đó thu lấy lệnh bài thân phận trên người Thanh Nham rồi trực tiếp thiêu hủy thi thể của cả hắn ta và Lưu Tiểu Vũ. Hắn lấy từ trong lòng ngực ra chiếc Vạn Dương Tán, cẩn thận đặt trong lòng bàn tay.
“Tiểu Thụy, ta đã lấy được lệnh bài thân phận rồi, đệ hãy thu lấy nó, treo bên hông là có thể đi ra ngoài.” Liễu Thiên Kỳ nhìn chằm chằm vào chiếc ô, kiên nhẫn nói.
Ngay sau khi hắn dứt lời, chiếc lệnh bài trên tay Liễu Thiên Kỳ lập tức biến mất. Một lát sau, chiếc Vạn Dương Tán tỏa ra từng luồng hồng quang chói mắt. Theo đó, một bóng người từ bên trong bay vọt ra ngoài. Nhìn thấy ái nhân xuất hiện, Liễu Thiên Kỳ nhếch môi cười, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Kiều Thụy nhìn quanh một lượt, thấy không còn dấu vết của Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham đâu nữa, liền hỏi: “Đôi cẩu nam nữ Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham bị huynh giải quyết rồi sao?”
“Ừm, không cần lo lắng, ta đã xử lý xong hết rồi.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu xác nhận.
“Còn kẻ này sao huynh không cùng lúc giải quyết luôn đi? Hắn là một gã tồi, lại còn là Đan sư, trên người chắc chắn có không ít đan dược. Nếu giết hắn, nói không chừng chúng ta sẽ đại phát tài đấy.” Kiều Thụy chỉ tay vào Tạ Minh, thản nhiên hỏi ái nhân.
Đối mặt với thái độ “lẽ đương nhiên” của Kiều Thụy, Tạ Minh không khỏi giật giật khóe miệng, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Kẻ này không thể giết, giữ lại còn có chỗ dùng.” Liễu Thiên Kỳ giải thích. Tạ Minh là Đan sư cấp năm, nếu muốn lên tầng 67 vẫn cần hắn hỗ trợ. Hơn nữa, Tạ Minh là người yêu của Tuyết Băng Tâm, Liễu Thiên Kỳ cũng không muốn tùy tiện ra tay giết chóc.
“Vậy à.” Nghe ái nhân nói vậy, Kiều Thụy gật đầu, không nói thêm gì nữa.
“Kiều đạo hữu, ngươi cũng cùng tới đây sao? Ta cứ ngỡ ngươi không đi cùng chứ?” Tuyết Băng Tâm nhìn thấy Kiều Thụy thì vô cùng kích động.
“Tuyết đạo hữu, ngươi sao vậy? Sắc mặt sao lại khó coi như thế?” Kiều Thụy tò mò hỏi.
“Không sao, vừa rồi trúng độc của Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham, nhưng Liễu đạo hữu đã giúp ta lấy được giải dược rồi.” Tuyết Băng Tâm lắc đầu ra hiệu mình đã ổn.
“Liễu Thiên, ngươi đã cứu ta và Băng Tâm, ta vô cùng cảm kích ngươi. Tuy nhiên, ta sẽ không nhường Băng Tâm cho ngươi đâu. Tuyệt đối không bao giờ. Băng Tâm là của ta, của một mình ta thôi!” Tạ Minh nhìn Liễu Thiên Kỳ, nghiêm túc tuyên bố.
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ cười, rồi quay sang nhìn Kiều Thụy bên cạnh: “Tạ đạo hữu, hiện tại ta trịnh trọng giới thiệu với ngươi một chút. Tên thật của ta là Liễu Thiên Kỳ. Còn vị đang đứng bên cạnh ta đây chính là bạn lữ khế ước của ta, tên là Kiều Thụy.”
Lời giới thiệu này khiến Tạ Minh ngây người ra, rồi quay sang nhìn Tuyết Băng Tâm cầu cứu.
“Đúng vậy, vị này chính là ân nhân cứu mạng đã cứu ta tại cung điện Như Ý, Liễu Thiên Kỳ đạo hữu.” Tuyết Băng Tâm gật đầu xác nhận sự thật với Tạ Minh.
“Hóa ra vị này chính là Liễu Thiên Kỳ đạo hữu. Vậy kim trâm mà hắn đưa cho ngươi ở khách đ**m trước đó là…?”
“Đó không phải là đồ Liễu đạo hữu tặng cho ta, mà là tín vật năm xưa ta đã giao cho hắn. Sau khi nhìn thấy kim trâm đó, ta mới xác định được thân phận của Liễu đạo hữu.” Tuyết Băng Tâm giải thích.
“Hóa ra là như vậy. Băng Tâm, sao nàng không nói cho ta biết sớm hơn?” Tạ Minh lúng túng. Nghĩ lại những chuyện hỗn xược và những lời khó nghe mình đã nói với Liễu Thiên Kỳ, hắn cảm thấy mặt nóng bừng lên vì hổ thẹn.
Suốt dọc đường trong Hắc Thiết Tháp, Tạ Minh luôn coi Liễu Thiên Kỳ là tình địch, vì thế không ít lần châm chọc mỉa mai, thái độ vô cùng bất hữu thiện. Giờ nghĩ lại thấy mình thật nực cười, hóa ra quan hệ giữa Liễu Thiên Kỳ và Băng Tâm hoàn toàn không phải như hắn nghĩ.
“Chuyện này…” Tuyết Băng Tâm có chút khó xử.
“Tạ đạo hữu đừng trách nàng, đó là ý của ta. Bởi vì ta không tin tưởng ba người các ngươi, Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham, nên mới không muốn Tuyết đạo hữu tiết lộ quan hệ của chúng ta cho người khác.” Liễu Thiên Kỳ lên tiếng giải thích.
“Thì ra là vậy.” Tạ Minh gật đầu đã hiểu.
“Liễu đạo hữu, có chuyện ta vẫn chưa rõ. Làm sao ngươi biết Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham hạ độc trong thịt yêu thú? Và làm thế nào ngươi tạo ra được hiện tượng trúng độc giả để đánh lừa bọn chúng trong khi thực tế lại không hề hấn gì?” Tuyết Băng Tâm tò mò hỏi.
“Chuyện này rất đơn giản. Vì ta chưa bao giờ tin tưởng bọn chúng, nên ngay khi vào Hắc Thiết Tháp, ta đã bí mật phái người giám thị. Mọi cử động của bọn chúng đều không thoát khỏi mắt ta. Do đó, việc đánh lừa hay hạ độc ngược lại để khống chế bọn chúng là điều vô cùng dễ dàng.”
“Ngươi phái người giám thị bọn chúng? Sao ta không biết gì cả?” Tuyết Băng Tâm vẫn kinh ngạc.
“Ha ha. Tiểu Miên Hoa, ra đây đi.” Liễu Thiên Kỳ nhếch môi gọi nhỏ.
“Chủ nhân.” Tiểu Miên Hoa lập tức hiện thân trên vai Liễu Thiên Kỳ.
“Chính nó là kẻ luôn giám thị Lưu Tiểu Vũ sao?” Tuyết Băng Tâm hỏi lại.
“Đúng vậy.”
“Liễu đạo hữu, tại sao ngươi lại phải giám thị Lưu Tiểu Vũ ngay từ đầu?” Tạ Minh thắc mắc.
“Vì vào đêm trước ngày ngươi đến tửu lầu tìm ta quyết đấu, Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham đã lẻn vào khách đ**m nơi ta và Tiểu Thụy ở để ám sát ta. Từ đó ta đã nâng cao cảnh giác với bọn chúng và phái Tiểu Miên Hoa đi theo dõi.”
“Cái gì? Bọn chúng lẻn vào khách đ**m giết ngươi?” Tạ Minh không thể tin nổi.
“Đúng vậy. Bọn chúng muốn ngụy trang thành ngươi để ra tay. Nhưng bọn chúng không ngờ ta đã nhìn thấu thân phận. Bởi ta biết, nếu ngươi muốn giết ta, ngươi sẽ không che mặt lén lút mà sẽ đường đường chính chính tìm đến. Do đó ta đoán chắc chắn hai kẻ ám sát đêm đó là bọn chúng.”
“Nhưng bọn chúng không oán không thù với ngươi, tại sao lại phải giết ngươi?” Tạ Minh vẫn hoang mang.
“Lý do rất đơn giản, bọn chúng không muốn ta đi cùng các ngươi vào Hắc Thiết Tháp. Bọn chúng lo lắng một người xa lạ như ta sẽ phá hỏng kế hoạch g**t ch*t Tuyết đạo hữu của chúng. Vì thế, chúng muốn trừ khử ta trước, chỉ tiếc là không thành công.” Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ nói.
“Liễu đạo hữu nói đúng. Trước đó bọn chúng định đưa Hoàng sư tỷ tới để hỗ trợ vào tháp. Ta nghĩ bọn chúng đã tính toán ba người liên thủ để giết ta.” Tuyết Băng Tâm đồng tình với nhận định của Liễu Thiên Kỳ.
“Tuyết đạo hữu, Tường Vân Tông hiện tại đã là đầm rồng hang hổ rồi. Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng quay về đó nữa.” Liễu Thiên Kỳ nhắc nhở. Mối quan hệ tay ba giữa nàng, Điền Viên và Tạ Minh đã định sẵn nàng không thể yên ổn ở lại tông môn.
“Liễu đạo hữu yên tâm, ta biết mình nên làm gì, ta sẽ không trở về nữa.” Tuyết Băng Tâm nghiêm túc đáp.
“Ta cũng vậy, ta cũng sẽ không quay về đó. Ta muốn thoát ly gia tộc, thoát ly tông môn. Ta muốn ở bên Băng Tâm, ta sẽ không cưới tiện nhân Điền Viên kia đâu!” Tạ Minh nhìn ái nhân, thề thốt đầy trịnh trọng.
“Tạ Minh.” Tuyết Băng Tâm khẽ gọi tên hắn.
“Băng Tâm, ngươi đừng nói gì cả, ta đã quyết định rồi. Nếu gia tộc không màng sự phản đối của ta mà bắt cưới Điền Viên, nếu tông môn nhất quyết gán ghép ả cho ta, vậy thì ta không về nữa. Ta muốn mãi mãi bên ngươi, ta sẽ cùng ngươi về Tuyết Hồ tộc.” Tạ Minh hạ quyết tâm rời bỏ mọi thứ để theo đuổi hạnh phúc riêng.
“Tạ Minh, ngươi làm vậy là vì cái gì chứ? Ngươi biết rõ mình là đối tượng trọng điểm được gia tộc bồi dưỡng, lại được tông chủ hết sức thưởng thức. Chẳng lẽ ngươi muốn vì ta mà hủy hoại tiền đồ của mình sao?”
“Không có gì quan trọng hơn ngươi cả. Ta muốn ở bên ngươi, vĩnh viễn bên ngươi.” Đối với Tạ Minh, nếu không có Băng Tâm, mọi sự bồi dưỡng hay trọng dụng đều vô nghĩa.
“Tạ Minh.” Tuyết Băng Tâm cảm động nhìn ái nhân, ánh mắt tràn đầy thâm tình.
“Băng Tâm, tha thứ cho ta nhé?” Tạ Minh nhìn sâu vào mắt nàng, khẽ hỏi.
“Ừm!” Tuyết Băng Tâm gật đầu chấp thuận. Hắn thận trọng kéo nàng vào lòng ôm chặt.
“Hai vị thân mật xong chưa? Nếu xong rồi thì chúng ta hãy bàn một chút về tầng thứ 66.” Liễu Thiên Kỳ mỉm cười trêu chọc.
Nghe vậy, Tuyết Băng Tâm lập tức đẩy Tạ Minh ra, ngượng ngùng thoát khỏi vòng tay của hắn.
“Liễu đạo hữu có gì xin cứ nói.” Tạ Minh nghiêm túc lại.
“Đây là hơn 700 linh phù cấp năm thượng phẩm ta đã vẽ trong 50 ngày qua, tất cả chia đều cho ba người các ngươi. Sau đó, ta sẽ trốn vào trong pháp khí của mình để tiếp tục bế quan học tập linh phù cấp năm.” Liễu Thiên Kỳ lấy ra một xấp linh phù dày cộm.
“Ý của ngươi là để ta, Băng Tâm và Kiều đạo hữu, ba người chúng ta tiến vào tầng 66 sao?” Tạ Minh nghi hoặc hỏi.
“Đúng vậy, ta tính toán như thế. Ta muốn Tiểu Thụy mang theo ta, sau đó cùng các ngươi tiến vào tầng 66. Ở đó ta vẫn còn ba tháng để học tập. Như vậy, các ngươi vừa đi vừa mang theo ta, đến cuối cùng nói không chừng ta có thể phá giải được nan đề của tầng 66 để bước lên tầng 67.”
“Chuyện này…” Tạ Minh nhìn sang Tuyết Băng Tâm. “Liễu đạo hữu, ngươi có nắm chắc không?”
“Không có. Nhưng ta không cam tâm từ bỏ như vậy. Vì thế ta muốn thử một phen, biết đâu trong ba tháng này ta có thể học hết những gì cần thiết để đưa mọi người vượt qua tầng 66.” Dù là thử thách cực lớn nhưng Liễu Thiên Kỳ không muốn bỏ cuộc.
“Được rồi, vậy cứ quyết định như thế đi!” Tuyết Băng Tâm gật đầu đồng ý.
“Thiên Kỳ, huynh phải cố lên nha, ta tin chắc huynh sẽ học được thôi.” Kiều Thụy mỉm cười cổ vũ ái nhân.
“Ừm, ta sẽ nỗ lực. Sau này phải nhờ đệ mang ta đi rồi.” Liễu Thiên Kỳ giao bức Triệu Hoán Họa của mình cho Kiều Thụy.
“Được!” Kiều Thụy nghiêm túc nhận lấy.
Liễu Thiên Kỳ phi thân bay vào trong bức vẽ rồi biến mất trước mặt ba người.
