Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 386

Chương 386: Kích hoạt ngoài ý muốn

- Sướng Ái -

Đêm khuya, trong khoang thuyền của Kiều Thụy.

Vốn dĩ Kiều Thụy muốn để Liễu Thiên Kỳ về nghỉ ngơi cho lại sức, nhưng kết quả hai người lại triền miên lăn lộn suốt một đêm, mãi cho đến khi phương Đông hửng sáng mới chịu thôi.

Nằm gọn trong lòng ái nhân, Kiều Thụy có chút bất đắc dĩ sờ sờ khuôn mặt đối phương, giọng điệu trách móc mà đầy yêu chiều: “Bảo huynh về nghỉ ngơi, huynh lại cứ muốn chơi xấu, ầm ĩ cả một đêm không tha.”

Nghe ra sự bất mãn trong lời nói của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cong khóe miệng, đắc ý cười: “Đối với ta mà nói, được cùng đệ lăn giường chính là phương thức nghỉ ngơi tốt nhất.”

“Huynh đó, da mặt thật dày!” Kiều Thụy vừa nói vừa đưa tay véo nhẹ má nam nhân.

“Ha ha ha, da mặt không dày thì làm sao Tiểu Thụy vui vẻ được? Có phải không?” Liễu Thiên Kỳ vừa cười vừa cúi xuống, nhẹ nhàng l**m lên vành tai nhạy cảm của ái nhân.

“Đừng lộn xộn nữa, huynh ngủ một lát đi, ta đi làm đồ ăn cho huynh.” Kiều Thụy đẩy cái đầu đang làm loạn của Liễu Thiên Kỳ ra, định ngồi dậy.

“Để ta đi!” Liễu Thiên Kỳ vội kéo ái nhân nằm xuống, hắn làm sao nỡ để người thương vất vả xuống bếp phục vụ mình lúc này.

“Không được, huynh đã nửa tháng không chợp mắt rồi. Ngủ một lát đi, chỉ một canh giờ thôi, được không?” Kiều Thụy nhìn sâu vào mắt Liễu Thiên Kỳ, giọng nói nhẹ nhàng như đang thương lượng.

“Được, đệ nói cái gì cũng đúng.” Kiều Thụy đã lên tiếng, Liễu Thiên Kỳ tự nhiên không có ý kiến, ngoan ngoãn nghe lời.

“Ừm!” Thấy ái nhân đồng ý, Kiều Thụy lúc này mới yên tâm đứng dậy, mặc lại y phục rồi rời khỏi khoang thuyền.

Nhìn bóng lưng ái nhân khuất sau cánh cửa, Liễu Thiên Kỳ mỉm cười, đáy mắt tràn ngập sự ngọt ngào và thỏa mãn vì được người thương quan tâm, chăm sóc.

Ngủ thêm một canh giờ, sau khi dùng xong bữa sáng do chính tay Kiều Thụy chuẩn bị, Liễu Thiên Kỳ lại ra đầu thuyền, tiếp tục sự nghiệp vẽ bùa. Hôm nay đã là ngày thứ 86 bọn họ ở tầng 66, khoảng cách đến hạn chót ba tháng chỉ còn lại vỏn vẹn năm ngày. Vì thế, trong mấy ngày tới, Liễu Thiên Kỳ càng phải dốc toàn lực, mất ăn mất ngủ để hoàn thành.

Liễu Thiên Kỳ miệt mài vẽ không ngơi tay, còn Kiều Thụy, Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh thì phụ trách cầm những tấm phù hắn vừa vẽ xong để đi kích hoạt thử nghiệm.

Ngày thứ ba…

Khi Kiều Thụy vừa rót linh lực vào tấm linh phù trên tay, đột nhiên, quanh thân y bùng lên một luồng lam quang chói lòa. Ngay sau đó, cả người Kiều Thụy biến mất tại chỗ không một dấu vết.

“Tiểu Thụy!”

Nhìn thấy ái nhân biến mất ngay trước mắt, cây bút phù văn trên tay Liễu Thiên Kỳ rơi “cạch” xuống boong tàu. Hắn bật dậy, lao ngay đến vị trí Kiều Thụy vừa đứng. Nhưng đáng tiếc, nơi đó giờ chỉ còn lại khoảng không trống rỗng.

“Tiểu Thụy, Tiểu Thụy…” Liễu Thiên Kỳ kinh hô, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm đáng sợ.

Người ta thường nói “thế giới sụp đổ trước mắt”. Vào khoảnh khắc Kiều Thụy biến mất, Liễu Thiên Kỳ mới thực sự thấm thía câu nói đó. Thế giới của hắn, quả thực đã sụp đổ ngay trong ánh mắt hắn.

“Liễu đạo hữu, ngươi đừng lo lắng. Nhất định là Kiều đạo hữu đã bị truyền tống đến tầng 67 rồi.” Tuyết Băng Tâm vội vàng lên tiếng an ủi.

Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ đã kết thành bạn lữ từ cả trăm năm trước, tình cảm sâu đậm không gì sánh bằng. Nàng hiểu rõ giờ phút này Liễu Thiên Kỳ đang lo lắng cho sự an nguy của Kiều Thụy đến mức nào.

Nghe Tuyết Băng Tâm nói, Liễu Thiên Kỳ quay đầu lại, ánh mắt dần lấy lại chút bình tĩnh.

Tạ Minh cũng nghiêm túc phân tích: “Liễu đạo hữu, phù của ta và Băng Tâm không kích hoạt được, còn Kiều đạo hữu lại biến mất. Điều này chứng tỏ tấm phù ngươi đưa cho hắn đã thành công. Ngươi chỉ cần vẽ lại ba tấm giống hệt tấm Kiều đạo hữu vừa dùng, như vậy chúng ta có thể cùng lên tầng 67 tìm hắn.”

Nghe vậy, sắc mặt Liễu Thiên Kỳ hòa hoãn hơn một chút: “Đưa phù của các ngươi cho ta!”

“Đây.” Hai người gật đầu, vội vàng đưa những tấm Truyền Tống Phù chưa kích hoạt cho Liễu Thiên Kỳ.

Cầm lấy xấp phù, Liễu Thiên Kỳ tỉ mỉ quan sát. Vừa rồi hắn vẽ ba tấm phù có vài đường nét khác biệt nhỏ để thử nghiệm. Giờ hắn cần loại bỏ những sai biệt này, hồi tưởng lại chính xác từng nét vẽ trên tấm phù mà Tiểu Thụy đã dùng.

Hắn chậm rãi nhắm mắt, minh tưởng suốt một canh giờ để định thần và tái hiện lại hình ảnh trong đầu. Sau đó, hắn mới trở lại án thư, một lần nữa cầm bút lên.

Lần này, Liễu Thiên Kỳ vẽ ba tấm phù giống nhau như đúc. Hoàn thành xong, hắn chia cho Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh mỗi người một tấm.

Ba người lăng không bay lên. Tuyết Băng Tâm thu lại thuyền rồng, sau đó cả ba đồng loạt kích hoạt Truyền Tống Phù, biến mất khỏi tầng 66.

Tầng 67.

Được truyền tống đến tầng 67, hiện ra trước mắt ba người là một thảo nguyên xanh ngát mênh mông vô tận, khiến tâm hồn Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh cảm thấy vô cùng thư thái.

“Thiên Kỳ!” Vừa nhìn thấy ái nhân xuất hiện, Kiều Thụy vui mừng khôn xiết reo lên.

“Tiểu Thụy!”

Liễu Thiên Kỳ lao đến, ôm chầm lấy Kiều Thụy, siết chặt người vào trong lòng mình. Hắn ôm chặt, thật chặt, như sợ người trong lòng sẽ lại biến mất lần nữa. Tiểu Thụy của hắn, rốt cuộc cũng trở về trong vòng tay hắn rồi.

“Làm sao vậy?” Kiều Thụy ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt ngơ ngác, đưa tay sờ lên khuôn mặt đầy lo âu của nam nhân.

“Thật đáng sợ, ta tận mắt nhìn thấy đệ biến mất ngay trước mặt ta!” Nghĩ lại cảnh tượng đó, Liễu Thiên Kỳ vẫn còn cảm thấy kinh hãi.

Kiều Thụy ngẩn người, rồi bật cười: “Ngốc quá, phù là do huynh vẽ mà. Ta bị truyền tống đi chẳng phải nằm trong dự tính của huynh sao?”

“Không, ta chán ghét những sự cố ngoài ý muốn đáng chết như vậy.”

Thực ra không phải chán ghét, mà là sợ hãi. Đã là người chết đi sống lại hai kiếp, đối với cái chết, Liễu Thiên Kỳ không mấy sợ sệt. Nhưng đối với việc ái nhân biến mất, rời xa mình, hắn lại sợ hãi tột độ. Tiểu Thụy là trân bảo, là sinh mệnh, là duy nhất của Liễu Thiên Kỳ hắn.

“Đồ ngốc, ta sẽ không lạc mất đâu. Ta cũng không phải trẻ con.” Nhìn sắc mặt khó coi của ái nhân, Kiều Thụy bất đắc dĩ nhẹ giọng trấn an.

“Ừm.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, hôn nhẹ lên trán ái nhân, sắc mặt lúc này mới dần hồng hào trở lại.

Hai người ôm nhau hồi lâu mới chịu buông ra. Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh lúc này mới tế nhị bước tới.

Kiều Thụy tinh nghịch nháy mắt với Tạ Minh: “Tạ đạo hữu, đây là tầng 67, là thiên hạ của Đan sư. Cửa ải này có qua được hay không, phải trông cậy cả vào ngươi rồi!”

“Ha ha ha, Kiều đạo hữu yên tâm, Tạ Minh nhất định toàn lực ứng phó.” Tạ Minh gật đầu cam kết chắc nịch.

Liễu Thiên Kỳ cũng tiếp lời: “Yên tâm đi Tiểu Thụy, Tạ đạo hữu chính là Đan sư cấp năm thượng phẩm. Muốn qua ải này đối với hắn sẽ không quá khó khăn.” Đối với đan thuật của Tạ Minh, Liễu Thiên Kỳ vẫn có lòng tin.

“Ha ha ha, Liễu đạo hữu quá khen!” Tạ Minh khiêm tốn xua tay.

Tuyết Băng Tâm mỉm cười đề nghị: “Liễu đạo hữu, Kiều đạo hữu, chúng ta xuất phát thôi. Tầng này cây cỏ um tùm, linh thảo linh hoa chắc chắn không ít. Vẫn theo quy cũ cũ nhé: linh thảo, linh hoa ai tìm được thì thuộc về người đó; yêu thú cũng vậy, ai giết được thì là của người đó.”

Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc nói: “Không, để Tiểu Thụy đi theo các ngươi. Ta muốn tiếp tục bế quan nghiên cứu trận pháp một chút. Tầng 68 là tầng trận pháp.”

Đi suốt chặng đường này, Liễu Thiên Kỳ cũng đã tìm hiểu sơ qua về các tầng. Tầng trận pháp không ngoài việc phá trận và bày trận. Phá trận thì họ đã có Kim Diễm và Tiểu Miên Hoa. Còn bày trận, hắn định bế quan nghiên cứu đống trận đồ và trận kỳ trong nhẫn không gian của Lưu Tiểu Vũ. Dù không phải Trận Pháp Sư chuyên nghiệp, nhưng hắn đọc hiểu trận đồ, chỉ cần có sẵn trận đồ và trận kỳ thì việc bày trận cũng không làm khó được hắn.

“Ngươi? Ngươi muốn bế quan học trận pháp?” Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh đồng thanh kinh ngạc hỏi.

Nếu nói Liễu Thiên Kỳ bế quan học vẽ bùa thì họ còn dễ chấp nhận, đằng này lại là học trận pháp? Một Phù Văn Sư lại đi học trận pháp? Thật hay đùa vậy?

Liễu Thiên Kỳ khiêm tốn đáp: “À, chỉ là xem qua loa thôi. Ta nghĩ trong nhẫn không gian của Lưu Tiểu Vũ chắc sẽ có trận đồ và trận kỳ.”

Kiều Thụy lại hất mặt lên đầy tự hào: “Không phải đâu nha, Thiên Kỳ nhà ta biết bày trận đấy. Từ trước đã biết rồi. Sát trận cấp ba, cấp bốn, cả cấp năm Thiên Kỳ đều làm được hết!”

Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ có chút xấu hổ. Thầm nghĩ: Cấp ba ta chỉ biết ba cái, cấp bốn biết một cái, cấp năm biết một cái. Cộng lại cũng chỉ vỏn vẹn năm cái trận pháp, mà còn phải có sẵn trận kỳ và trận đồ mới làm được.

“Ồ? Hóa ra Liễu đạo hữu là trận phù song tu?” Tuyết Băng Tâm kinh ngạc thốt lên.

Tuy Nhân tộc là chủng tộc giỏi về thuật số nhất, nhưng thiên tài có thể đồng thời tinh thông cả hai môn thuật số thì dù ở đại tông môn cũng hiếm như lông phượng sừng lân.

Tạ Minh nhìn Liễu Thiên Kỳ với ánh mắt đầy kính nể: “Không ngờ Liễu đạo hữu lại thâm tàng bất lộ như vậy!”

“Ha ha ha, hai vị đạo hữu quá khen rồi. Ta nào phải trận phù song tu gì đâu. Ta chỉ là đọc hiểu được trận đồ và biết bày trận khi có sẵn trận kỳ thôi. Còn về trận văn, trận lý thì ta một chữ bẻ đôi cũng không biết.”

“Dù là dùng trận đồ và trận kỳ bày trận thì cũng rất lợi hại rồi!” Một Phù Văn Sư xuất sắc mà còn biết chút trận pháp thì quả là đáng nể.

“Đúng vậy, rất lợi hại!” Tạ Minh gật đầu tán đồng.

Liễu Thiên Kỳ cúi người thi lễ: “Ta muốn bế quan. Tiểu Thụy đành phiền hai vị đạo hữu chiếu cố!”

“Liễu đạo hữu khách sáo rồi.”

Liễu Thiên Kỳ quay sang ái nhân dặn dò: “Tiểu Thụy, nơi này là thiên hạ của Đan sư, rất có thể sẽ xuất hiện độc thảo, cho nên ta để Tiểu Miên Hoa lại cho đệ. Có việc gì gấp đệ cũng có thể gọi ta ngay.”

Nói rồi, hắn thả Tiểu Miên Hoa ra.

“Nhị chủ nhân!” Tiểu Miên Hoa bay đến đậu trên vai Kiều Thụy, nịnh nọt cọ cọ vào má y.

“Ừ, ngươi là ngoan nhất!” Kiều Thụy cười, lấy ngón tay chọc nhẹ vào cái bụng tròn của Tiểu Miên Hoa.

“Chỗ linh phù này cho đệ.” Liễu Thiên Kỳ đưa thêm một xấp linh phù dày cho Kiều Thụy.

Kiều Thụy nhận lấy, gật đầu lia lịa: “Ừm, huynh cứ yên tâm bế quan đi Thiên Kỳ, ta sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân.”

“Được.” Liễu Thiên Kỳ hài lòng gật đầu, lấy ra bức tranh Triệu Hoán Họa, phi thân chui tọt vào trong tranh.

Kiều Thụy cúi đầu, nhẹ nhàng v**t v* mặt tranh, sau đó cẩn thận cất vào trong ngực áo.

“Kiều đạo hữu.” Tuyết Băng Tâm khẽ gọi.

Kiều Thụy quay lại, cười tươi rói với hai người bạn đồng hành: “Đi thôi, chúng ta đi hái linh thảo. Nói trước nhé, ai tìm được thì là của người đó!”

Kiều Thụy tuy không phải Đan sư, nhưng y sở hữu Linh Nhãn bẩm sinh, khả năng tìm kiếm linh thảo chắc chắn không thua kém gì Đan sư cấp năm như Tạ Minh.

“Được, chúng ta đi thôi!”

Cả ba người gật đầu, cùng nhau tiến sâu vào vùng thảo nguyên bao la của tầng 67.