Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 387

Chương 387: Tầng 67

- Sướng Ái -

Tầng thứ 67 của Hắc Thiết Tháp – thiên hạ của Đan sư. Nơi đây là một thảo nguyên mênh mông vô tận, trải đầy các loại linh hoa, linh thảo quý hiếm thích hợp cho Đan sư luyện đan. Đương nhiên, đi kèm với đó cũng là độc thảo chết người và yêu thú hung hãn.

Là một Đan sư, Tạ Minh cảm thấy việc mình với thực lực Nguyên Anh trung kỳ không giết yêu thú lại Kiều Thụy cũng chẳng có gì đáng xấu hổ. Người ta là Nguyên Anh hậu kỳ, lại là võ tu chuyên về chiến đấu. Mình đi so đo chuyện chém giết với một võ tu thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Thế nhưng, thân là một Đan sư, khi nhìn thấy số lượng linh thảo mà Kiều Thụy thu thập được còn nhiều hơn cả mình, Tạ Minh bắt đầu không bình tĩnh nổi. Có lầm hay không vậy? Giết yêu thú không bằng thì thôi đi, đằng này đến việc hái linh thảo, là sở trường của Đan sư mà cũng thua kém một võ tu là sao?

“Kiều đạo hữu, ngươi thật là lợi hại, lần nào cũng tìm được linh thảo trước cả Tạ Minh.” Dọc đường đi, nhìn Kiều Thụy thu hoạch bội thu, Tuyết Băng Tâm cười nói.

Tạ Minh là Đan sư, kiến thức về linh thảo phong phú hơn hẳn. Tuyết Băng Tâm vốn tưởng người thu thập được nhiều linh thảo nhất phải là hắn. Nhưng sau một tháng đồng hành, nàng kinh ngạc nhận ra người sở hữu kho báu lớn nhất lại là Kiều Thụy.

“Ha ha ha, có gì đâu, chỉ là mắt ta tinh hơn chút thôi.” Kiều Thụy xua tay, khiêm tốn đáp.

“Này đâu chỉ là mắt tinh, ta thấy Kiều đạo hữu chắc chắn nhận biết được rất nhiều loại linh thảo. Ít nhất là giỏi hơn một Ngự Thú Sư như ta gấp mấy lần!” Tuyết Băng Tâm nhìn Kiều Thụy với ánh mắt đầy kính nể.

Không ngờ Liễu đạo hữu vừa là Phù Văn Sư lại vừa tinh thông trận pháp. Giờ lại thêm Kiều đạo hữu, một võ tu mà kiến thức về linh thảo lại uyên bác đến thế. Hai người này quả thực là những thiên tài hiếm có.

“Hì hì, cũng thường thôi mà.” Kiều Thụy cười khách khí.

“Ngon quá, ngon quá!” Tiểu Miên Hoa sau khi gặm sạch một vạt độc hoa độc thảo gần đó, thỏa mãn bay về đậu trên vai Kiều Thụy.

“Ha ha ha, Tiểu Miên Hoa ăn no chưa?” Nhìn cục bông trắng trắng tròn tròn trên vai Kiều Thụy, Tuyết Băng Tâm cười hỏi.

“Ừm, no lắm rồi, ở đây nhiều đồ ngon thật!” Nhắc đến ăn, Tiểu Miên Hoa lộ rõ vẻ hạnh phúc.

Tuyết Băng Tâm mỉm cười: “Dọc đường này may mà có ngươi, nếu không chúng ta e là không đi thuận lợi được như thế này.”

Do Tiểu Miên Hoa thích ăn độc thảo, nên bao nhiêu hoa độc cỏ độc trên đường đều bị nó dọn sạch sẽ. Nhờ vậy mà cả nhóm ba người dù không dùng đan dược tránh độc nhưng vẫn bình an vô sự, không ai bị trúng độc cả. Công lao này hoàn toàn thuộc về Tiểu Miên Hoa.

Tiểu Miên Hoa ôm lấy ngón tay đang chọc vào bụng mình, ra sức cọ cọ: “Mỹ nhân nhi!”

“Hì hì…” Nghe Tiểu Miên Hoa nịnh nọt, Tuyết Băng Tâm bật cười vui vẻ.

“Cái đồ sắc lang này, đừng có ôm tay nữ tu nhà người ta!” Kiều Thụy bất đắc dĩ xách cổ Tiểu Miên Hoa lên, đặt sang vai bên kia.

“Nhị chủ nhân!” Tiểu Miên Hoa bất mãn kêu lên.

“Ngươi a, người còn chưa bằng bàn tay người ta, chờ lớn lên chút nữa hãy tính chuyện tán tỉnh mỹ nhân!” Kiều Thụy nghiêm mặt giáo huấn.

“Dạ!” Tiểu Miên Hoa gật đầu cái rụp, vẻ mặt ngoan ngoãn thụ giáo như một đứa trẻ hiểu chuyện.

Nhìn bộ dạng đó của nó, Tuyết Băng Tâm lắc đầu cười khổ. Chủ tớ nhà này đúng là một cặp bài trùng hài hước.

“Băng Tâm, Kiều đạo hữu, ta tìm thấy bia chỉ đường rồi!” Tạ Minh đứng bên cạnh một tảng đá lớn, gọi với lại.

“Được, tới ngay!” Hai người vội vàng chạy tới hội họp cùng Tạ Minh.

Nhìn danh sách dài dằng dặc các loại linh thảo khắc trên bia đá, Tuyết Băng Tâm hỏi: “Cần luyện đan sao? Ta và Kiều đạo hữu sẽ hộ pháp cho ngươi.”

Thảo nguyên này rộng lớn vô biên, lại là không gian không phân rõ phương hướng. Muốn tìm được bình chướng để qua màn, bắt buộc phải nhờ đến bia chỉ đường.

Trên bia khắc tên các loại linh thảo cần thiết để luyện ra loại đan dược tương ứng. Đan sư phải luyện thành công, đặt viên đan dược vào khe lõm trên bia đá thì nó mới chỉ dẫn phương hướng. Đi ròng rã một tháng trời, đây mới là tấm bia chỉ đường thứ ba họ gặp được.

Tạ Minh nhìn chằm chằm vào bia đá, nhíu mày: “Trên này yêu cầu hai loại linh thảo mà ta không có.”

Đan dược yêu cầu thì Tạ Minh luyện được, nhưng ngặt nỗi thiếu nguyên liệu. Đúng là không bột đố gột nên hồ.

“Chuyện này…” Tuyết Băng Tâm cũng nhíu mày lo lắng. Không có linh thảo thì biết làm sao?

Kiều Thụy nghiêm túc hỏi: “Tạ đạo hữu, ngươi biết đây là đan dược gì không?”

“Đây là Diễm Hỏa Đan. Đối với tu sĩ hệ Hỏa, nó rất hữu ích trong việc gia tăng thực lực.” Tạ Minh thành thật trả lời.

“Ừm, cái này thì dễ. Như vầy đi, linh thảo ta sẽ bỏ ra. Đan dược luyện được, trừ một viên bỏ vào khe lõm, số còn lại chúng ta chia đều, được không?” Kiều Thụy đề nghị.

Diễm Hỏa Đan rất tốt cho việc tu luyện của y. Hơn nữa, đống linh thảo cấp năm y thu thập được nếu không luyện thành đan thì mang ra ngoài cũng chỉ bán được giá nguyên liệu, không có nhiều ý nghĩa. Chi bằng biến nó thành đan dược giá trị cao. Từng được nghĩa phụ cho dùng đan dược nên Kiều Thụy hiểu rất rõ tầm quan trọng của chúng đối với tu vi.

“Được.” Tạ Minh gật đầu đồng ý ngay.

Kiều Thụy lấy từ trong nhẫn không gian ra đúng những loại linh thảo ghi trên bia đá, đưa cho Tạ Minh. Tất cả đều là chiến lợi phẩm y thu được trong không gian này.

“Kiều đạo hữu, chỗ linh thảo này đủ để luyện ba lò. Ngươi định luyện hết hay chỉ luyện một lò thôi?” Tạ Minh hỏi.

“Luyện hết đi. Dù sao ta giữ lại cũng chẳng để làm gì.” Kiều Thụy nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm lắm.

“Được. Nhưng có câu mất lòng trước được lòng sau, đan dược luyện ra chúng ta chia đều, nhưng nếu lỡ tay luyện hỏng thì ta sẽ không bồi thường linh thảo đâu nhé.” Tạ Minh nói rất nghiêm túc. Đây là quy tắc bất thành văn trong giới Đan sư. Nhờ luyện đan thì rủi ro chủ nhân linh thảo phải tự chịu.

“Cái này ta biết, sẽ không bắt ngươi đền đâu.” Chuyện này nghĩa phụ hắn cũng từng nói qua rồi.

“Vậy thì tốt.” Tạ Minh lúc này mới an tâm lấy đan lô ra.

Kiều Thụy lấy xương thú ra, giúp Tạ Minh bố trí một trận pháp phòng hộ cấp năm đơn giản. Sau đó, y và Tuyết Băng Tâm canh giữ bên ngoài, hộ pháp cho Tạ Minh.

Ba canh giờ sau, Tạ Minh luyện xong ba lò, tổng cộng thu được mười bảy viên đan dược. Sau khi trừ một viên dùng để kích hoạt bia đá, còn lại mười sáu viên, Tạ Minh và Kiều Thụy mỗi người chia nhau tám viên.

Bia chỉ đường được kích hoạt, hiện ra lộ trình dẫn đến tấm bia tiếp theo. Ba người lập tức lên đường theo hướng chỉ dẫn.

“Khá lắm Tạ đạo hữu, tỷ lệ thành đan rất cao nha. Ba lò mà không hư lò nào!” Kiều Thụy thật lòng khen ngợi. Nghĩa phụ từng nói, một lò đan dược tối đa thành đan sáu viên. Tạ Minh luyện ba lò được mười bảy viên, chứng tỏ tay nghề rất khá.

“Kiều đạo hữu quá khen.” Tạ Minh cười khiêm tốn.

Kiều Thụy bỗng nhiên đổi giọng, nhận xét: “Thực ra ngươi người ngợm cũng được, đan thuật cũng giỏi. Chỉ mỗi tội hơi trăng hoa, thích bắt cá hai tay.” Đi chung đường lâu ngày, thái độ của Kiều Thụy với Tạ Minh cũng dần tốt lên, nên mới dám nói thẳng như vậy.

“Không không không, hôn sự với Điền Viên là do gia tộc và tông môn sắp đặt, không phải ta tự nguyện. Hơn nữa ta luôn giữ mình trong sạch, đến một mảnh áo của Điền Viên ta còn chưa từng chạm vào!” Tạ Minh vội vàng giải thích, mắt lén lút nhìn sang ái nhân của mình.

Kiều Thụy bật cười: “Ha ha ha, ngươi nói ngươi giữ mình trong sạch thì ta tin. Người hơn ba trăm tuổi đầu rồi mà vẫn còn là trai tân! Kể cũng không dễ dàng gì ha!”

Nghe vậy, mặt Tạ Minh đỏ bừng như gấc chín.

“Hì hì, Kiều đạo hữu và Liễu đạo hữu dường như thành thân rất sớm nhỉ?” Tuyết Băng Tâm cười khúc khích, vội chuyển chủ đề để giải vây cho ái nhân.

“Đúng vậy, ta mười chín tuổi đính hôn với Thiên Kỳ. Hai mươi bốn tuổi thì thành thân.”

“Sớm vậy sao?” Tạ Minh và Tuyết Băng Tâm đều ngạc nhiên. Ở Cẩm Châu, tu luyện là việc quan trọng nhất nên tu sĩ thường vài trăm, thậm chí cả ngàn tuổi mới tính chuyện lập gia đình.

“Ừ, bên Vân Châu quê ta thì ngoài hai mươi là thành gia lập thất rồi. Chúng ta thành thân xong mới đến Cẩm Châu.” Kiều Thụy nói như chuyện hiển nhiên.

“Ra là thế!” Hai người gật gù đã hiểu.

Tiếp tục đi trên thảo nguyên thêm một tháng nữa, ba người rốt cuộc cũng tìm thấy bình chướng của tầng 67 và thuận lợi mở ra cánh cửa thông hành.

Nhìn không gian mờ mịt sương khói, hỗn độn một màu của tầng 68 phía trước, ba người nhìn nhau dò hỏi.

“Chúng ta qua tầng 68 luôn chứ?” Tuyết Băng Tâm hỏi.

Tạ Minh đề nghị: “Khoan hãy đi. Tầng 68 là tầng trận pháp, trong chúng ta chỉ có Liễu đạo hữu hiểu về nó. Dù sao chúng ta vẫn còn một tháng thời gian lưu lại tầng 67. Chi bằng cứ ở lại đây để Liễu đạo hữu có thêm thời gian nghiên cứu trận pháp. Chờ đến hạn chót, chúng ta hãy gọi Liễu đạo hữu xuất quan rồi cùng đi.”

“Ừm, ta tán thành.” Kiều Thụy gật đầu đồng ý ngay.

“Được, vậy quyết định thế đi!” Tuyết Băng Tâm cũng không phản đối.

Tạ Minh nói tiếp: “Lúc mở cửa bình chướng, ta nhận được một phần truyền thừa đan thuật. Ta muốn ở lại đây luyện đan thử nghiệm. Băng Tâm, Kiều đạo hữu, phiền hai người hộ pháp giúp ta.”

“Được.” Tuyết Băng Tâm gật đầu.

Kiều Thụy cười nói: “Tạ đạo hữu, chờ ngươi dùng hết linh thảo trong tay thì cứ tìm ta, chỗ ta vẫn còn nhiều lắm. Vẫn quy tắc cũ nhé: đan dược chia đôi, luyện hỏng không bắt đền.”

Từng tiếp xúc với Tô Hằng nên Kiều Thụy biết Đan sư cần tiêu tốn lượng lớn linh thảo để luyện tập. Muốn nâng cao tay nghề thì phải thực hành liên tục không ngừng nghỉ.

“Được.” Được Kiều Thụy ủng hộ, Tạ Minh rất vui mừng.

Thực ra dù Kiều Thụy không chủ động nói thì Tạ Minh cũng sẽ mặt dày xin hợp tác. Hắn biết thừa Kiều Thụy thu thập được vô số linh hoa dị thảo và yêu hạch quý giá ở tầng này – toàn những thứ mà Luyện Đan Sư khao khát.

Kiều Thụy cũng rất hài lòng. Y biết rõ bán linh thảo hay yêu hạch thô thì giá trị kém xa so với bán đan dược thành phẩm. Cho nên, dù đan dược Tạ Minh luyện ra y có dùng được hay không thì đem bán lấy linh thạch vẫn là một món hời lớn.