Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 389
Chương 389: Chiến thuật tâm lý
- Sướng Ái -
Trên tàu bay của Tô Vực.
Hai mươi hộ vệ Nguyên Anh đứng nghiêm chỉnh ở hai bên, Tô Vực, Trương Yến, Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy bốn người cùng nhau ngồi uống trà trong phòng khách.
“Đại bá, đại bá mẫu, nhìn hai người phong trần mệt mỏi thế này, trong nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Liễu Thiên Kỳ hỏi, khuôn mặt lộ vẻ nghi hoặc, đáy mắt tràn ngập sự lo âu.
Tô Vực thở dài: “À, chuyện này kể ra thì dài dòng. Năm đó, sau sự kiện ngươi cùng Tuyết Nhi và Lạc Lạc trúng độc, Tam thúc ngươi đã phái người điều tra và phát hiện kẻ chủ mưu là người của Đổng gia. Vì thế, mấy năm nay Tô gia và Đổng gia chưa bao giờ ngừng tranh đấu. Đổng gia không những hạ độc các ngươi mà còn tranh giành mối làm ăn đan dược với Tô gia, hai bên đấu đá rất kịch liệt. Thời gian trước, lão quái vật của Đổng gia xuất quan, cả gan đến tận cửa khiêu chiến. Gia gia ngươi vì thế mà động thủ với lão ta. Kết quả là lưỡng bại câu thương, cả hai đều bị thương nặng. Gia gia ngươi nói, Tô gia hiện tại chỉ còn lại ngươi là dòng độc đinh, nên lệnh cho ta và đại bá mẫu phải đi tìm ngươi về, bảo vệ thật kỹ càng, sợ ngươi lại bị Đổng gia ám hại!”
Nói đến đây, trên mặt Tô Vực tràn đầy vẻ lo lắng. Tuy nhiên, sâu trong đáy mắt y lại chẳng hề có chút tình thân nào dành cho đứa cháu trai này.
Bảo vệ sao? E là muốn giam lỏng thì đúng hơn. Liễu Thiên Kỳ đâu phải kẻ ngốc, hắn thừa hiểu Tô Viễn Đồ muốn bắt hắn về chắc chắn không đơn giản chỉ vì bảo vệ.
“Hóa ra là như vậy. Thế còn chuyện của Tam thúc và Tam ca thì sao?” Liễu Thiên Kỳ hỏi tiếp.
Căn cứ theo kinh nghiệm của nữ chính thứ tư Mộng Vô Ngân, Liễu Thiên Kỳ cảm thấy sau cái chết của nữ chính thứ ba Tô Lăng Tuyết, gia tộc họ Tô to lớn này e rằng cũng chẳng tồn tại được bao lâu nữa.
Trương Yến tiếp lời, giọng điệu nghiêm trọng: “Chuyện đó xảy ra cách đây mười năm. Khi ấy, Tam thúc ngươi vì muốn báo thù cho Nhị tỷ và Tứ tỷ của ngươi nên đã cùng Đổng gia huyết chiến. Sau đó, hắn ngã xuống trong tay Ngũ nhi tử của lão quái vật Đổng gia. Không lâu sau, Tam ca ngươi cũng bị người của Đổng gia sát hại. Gia gia ngươi xuất quan đã trả thù cho họ, g**t ch*t lão Ngũ nhà Đổng gia. Nhưng giờ lão quái vật kia đã xuất quan, mối thù giết con này e rằng lão sẽ không dễ dàng bỏ qua. Cho nên gia gia ngươi mới lo lắng cho sự an nguy của ngươi.”
Nghe xong câu chuyện, Liễu Thiên Kỳ cười lạnh trong lòng. Thầm nghĩ: Tô gia lão tam và Tô Mạch Phong chết trong tay Đổng gia? E là chưa chắc đâu. Từ sau khi Tô Lăng Tuyết chết, huynh đệ Tô gia lão đại và lão tam như nước với lửa. Biết đâu có kẻ đục nước béo cò?
“Đáng hận! Đổng gia thật quá đáng hận. Ta nhất định sẽ không tha cho bọn họ!” Liễu Thiên Kỳ nghiến răng nghiến lợi, tỏ ra vô cùng phẫn nộ. Có những chuyện trong lòng biết rõ là một nhẽ, nhưng ngoài mặt vẫn phải diễn cho tròn vai.
Kiều Thụy thấy ái nhân lòng đầy căm phẫn, cũng vội hùa theo: “Đúng vậy, một lũ khốn kiếp! Dám không để Tô gia vào mắt!”
Tô Vực trấn an: “Phi Nhi, Tiểu Thụy, hai đứa đừng quá lo lắng. Trong nhà có gia gia che chở, đợi chúng ta về đến nơi là an toàn rồi.” Mục đích chính của y là lừa đứa cháu này ngoan ngoãn theo về.
“Dạ, ta hiểu rồi đại bá.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu.
“Hiểu là tốt. Tàu bay này là cấp sáu, chúng ta chỉ mất khoảng hai tháng là về đến nhà thôi.” Tô Vực vỗ vai cháu trai, thể hiện sự từ ái giả tạo.
“Vậy ta và Tiểu Thụy xin phép về phòng nghỉ ngơi trước. Đại bá có việc gì cứ sai người đến gọi ta.” Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy đứng dậy.
“Được, đi đi. Đường còn dài, hai đứa cứ nghỉ ngơi cho lại sức.” Tô Vực xua tay.
Sau khi hai người đi khuất vào phòng, Tô Vực và Trương Yến nhìn nhau đầy ẩn ý.
Trương Yến truyền âm: “Phu quân, ngươi nói xem liệu nó có biết chuyện lão nhị và vợ lão nhị đã rời khỏi Tô gia không?”
Tô Vực lắc đầu: “Ta nghĩ là không biết. Nếu biết, nó sẽ không sảng khoái đồng ý theo chúng ta về nhà như vậy đâu.”
“Cũng phải.” Trương Yến gật đầu đồng tình.
Tô Vực quay sang ra lệnh cho hai tên hộ vệ: “Hai ngươi canh chừng ở cửa, giám sát nhất cử nhất động của bọn chúng!”
“Rõ, đại gia!” Hai tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ lập tức tiến tới đứng gác ngay trước cửa phòng Liễu Thiên Kỳ.
Bên trong phòng.
Vừa bước vào, Liễu Thiên Kỳ lập tức thiết lập kết giới cách âm.
Hai người ngồi trên giường, trao đổi ánh mắt lo âu.
Kiều Thụy hỏi nhỏ: “Thiên Kỳ, huynh nói xem bọn họ đột nhiên tìm đến huynh là vì mục đích gì?”
“Vì muốn dùng ta làm con tin, ép nghĩa phụ ngoan ngoãn quay lại Tô gia, tiếp tục làm trâu làm ngựa luyện đan cho bọn họ.” Liễu Thiên Kỳ hiểu rất rõ giá trị lợi dụng của mình. Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương yêu thương con trai nhất mực, nên Tô Viễn Đồ mới phái đích thân con cả và con dâu đi “mời” đại tôn tử về.
“Nếu biết bọn họ không có ý tốt, sao huynh còn đồng ý theo về?” Kiều Thụy thắc mắc.
“Không thể không đồng ý. Tô Vực là Hóa Thần trung kỳ, Trương Yến là Hóa Thần sơ kỳ, lại thêm hai mươi hộ vệ Nguyên Anh. Nếu cứng đối cứng ngay tại thị trấn đó, chúng ta hoàn toàn không có cửa thắng.”
“Điều này cũng đúng. Vậy… giờ phải làm sao?” Kiều Thụy tán đồng phán đoán của ái nhân.
Liễu Thiên Kỳ nhếch mép, đáy mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo: “Ha ha ha, đừng lo. Chúng ta chẳng phải còn hai tháng trên đường sao? Hai tháng để giết hai mươi hai người, thời gian vẫn còn dư dả lắm. Muốn bắt chúng ta về uy h**p nghĩa phụ ư? Nằm mơ đi.”
“Giết bọn họ ngay trên tàu bay?” Kiều Thụy phấn khích, chiến ý bừng bừng.
“Không, chúng ta không trực tiếp ra tay. Trước tiên cứ để Tiểu Miên Hoa đi.”
Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ gọi Tiểu Miên Hoa ra dặn dò: “Tiểu Miên Hoa, bên ngoài có rất nhiều đồ ăn ngon. Mỗi ngày ngươi ăn bốn tên tu sĩ Nguyên Anh cho ta. Nhớ kỹ, không được để bất cứ ai phát hiện. Chỉ ăn đúng bốn tên mỗi ngày, không được ăn nhiều hơn. Hiểu chưa?”
“Dạ, đã hiểu thưa chủ nhân.” Tiểu Miên Hoa gật đầu lia lịa, hóa thành một luồng khí vô hình bay đi mất.
Kiều Thụy khó hiểu: “Tại sao mỗi ngày chỉ ăn bốn tên mà không ăn sạch một lần cho xong?”
“Bởi vì ta muốn gieo rắc nỗi sợ hãi cho chúng.”
“Hả?” Kiều Thụy nhướng mày.
“Cái này gọi là chiến thuật tâm lý. Nhìn thấy đồng bọn bên cạnh chết đi hoặc mất tích một cách khó hiểu, những kẻ còn lại sẽ sinh ra tâm lý hoang mang tột độ. Một nỗi sợ hãi vô hình, như bóng với hình sẽ bao trùm lấy chúng.” Liễu Thiên Kỳ nở nụ cười tàn nhẫn.
“À, ta hiểu rồi. Chính là hù dọa cho chúng chết khiếp!” Kiều Thụy gãi đầu cười.
“Đúng vậy.”
Liễu Thiên Kỳ lấy ra một tấm trận đồ và một bộ trận kỳ tương ứng.
“Thiên Kỳ, huynh định bày trận sao?”
“Ừm, ta muốn bố trí một cái Lôi Hỏa Sát Trận. Trong nhẫn không gian của Lưu Tiểu Vũ có sẵn trận đồ và trận kỳ.”
Trận pháp này tuy uy lực không bằng Phong Phá Trận nhưng cũng là Sát trận cấp năm thượng phẩm. Hơn nữa, Liễu Thiên Kỳ đã từng thực hành ở tầng 68 nên khá quen tay.
“Được, để ta giúp huynh!” Kiều Thụy nhận lấy trận kỳ, hăng hái hỗ trợ.
Ngày hôm sau…
Sáng sớm, Tô Vực và Trương Yến vừa bước ra khỏi phòng thì Giang Hải – tiểu đội trưởng hộ vệ – đã hớt hải chạy tới bẩm báo.
“Đại gia! Xảy ra chuyện rồi! Trên tàu bay có bốn hộ vệ Nguyên Anh sơ kỳ mất tích!” Sắc mặt Giang Hải tái mét.
“Cái gì? Mất tích? Chuyện là thế nào?” Tô Vực kinh ngạc. Tàu bay đang bay trên trời, không gian khép kín thế này thì mất tích kiểu gì?
“Đêm qua, thuộc hạ phân công bốn người bọn họ trực ở khoang điều khiển. Nhưng sáng nay thuộc hạ đến kiểm tra thì không thấy ai cả. Trong khoang cũng không hề có dấu vết đánh nhau.” Dù tàu bay có chế độ lái tự động nhưng để đề phòng yêu thú tấn công, tiểu đội trưởng vẫn cắt cử người trực đêm. Ai ngờ sáng ra người đã bốc hơi.
“Không ở khoang điều khiển thì có khi nào về phòng ngủ quên không? Ngươi đã tìm kỹ chưa?” Trương Yến hỏi.
Giang Hải nhăn nhó: “Đã tìm hết rồi ạ. Trừ phòng của đại gia, đại phu nhân và phòng Ngũ thiếu gia ra, các phòng khác thuộc hạ đều cho người lục soát kỹ càng nhưng… hoàn toàn không thấy bóng dáng bọn họ đâu.”
Tô Vực nhíu mày, sải bước đi tới trước cửa phòng Liễu Thiên Kỳ.
“Đêm qua Phi Nhi có ra ngoài không?” Hắn hỏi hai tên lính canh cửa.
“Bẩm đại gia, không có. Ngũ thiếu gia và Ngũ thiếu nãi nãi cả đêm không hề bước ra nửa bước.” Hai tên lính canh đồng thanh đáp.
Tô Vực gật đầu, giơ tay gõ cửa.
Một lát sau, Liễu Thiên Kỳ mở cửa, tươi cười chào hỏi: “Đại bá, đại bá mẫu, chào buổi sáng!”
“Ừm. Đêm qua ngươi và Tiểu Thụy ngủ có ngon không?” Tô Vực dò hỏi.
“Dạ ngon lắm. Có chuyện gì không đại bá?” Liễu Thiên Kỳ giả vờ ngây ngô.
“Không có gì. Hai đứa ra đại sảnh dùng bữa sáng cùng ta.”
“Dạ, đợi ta bảo Tiểu Thụy rửa mặt chút đã.”
“Được.”
Một lúc sau, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy ăn mặc chỉnh tề bước ra đại sảnh.
Trong bữa ăn, Tô Vực hạ giọng nói: “Phi Nhi, đêm qua xảy ra chuyện lạ. Trên tàu bay mất tích bốn tên hộ vệ.”
“Cái gì? Mất tích ư? Đang yên đang lành sao lại mất tích được?” Kiều Thụy trợn mắt kinh ngạc.
Liễu Thiên Kỳ cũng tỏ vẻ hoảng hốt: “Đúng vậy, sao lại mất tích vô lý thế được? Chẳng lẽ… người của Đổng gia đã trà trộn vào đây?”
“Chuyện này ta cũng không rõ. Nhưng để an toàn, đêm nay ngươi và Tiểu Thụy dọn sang ngủ chung phòng với ta và đại bá mẫu đi.” Tô Vực quyết định dứt khoát, không cho Liễu Thiên Kỳ cơ hội từ chối.
“Dạ, đa tạ đại bá quan tâm.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu đồng ý ngay tắp lự, không chút do dự.
Thấy thái độ hợp tác của cháu trai, Tô Vực thầm hài lòng. Y cho người chuyển giường của Liễu Thiên Kỳ sang phòng mình để tiện bề giám sát. Dù kẻ nào gây ra vụ mất tích này thì Tô Lăng Phi tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì. Nếu không mang được người về, y khó mà ăn nói với cha già.
Sáng ngày thứ ba…
“Đại gia! Đại gia! Không xong rồi! Lại mất tích thêm bốn người nữa!”
Sáng sớm tinh mơ, tiếng đập cửa dồn dập của tiểu đội trưởng lại vang lên.
Tô Vực bật dậy mở cửa: “Lại chuyện gì nữa?”
“Đại gia, nguy rồi! Lại có thêm bốn hộ vệ Nguyên Anh sơ kỳ biến mất không dấu vết!” Giang Hải run rẩy bẩm báo.
“Sao có thể như thế được? Mất tích ở đâu?” Tô Vực bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Vẫn là ở khoang điều khiển thưa đại gia.” Giang Hải mặt mày méo xệch.
“Đi! Đến khoang điều khiển xem sao!” Tô Vực gầm lên. Y không tin cái khoang điều khiển đó có ma, nuốt chửng được cả tám người sống sờ sờ!
