Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 390

Chương 390: Rơi vào bẫy rập

- Sướng Ái -

Tại khoang điều khiển, tiểu đội trưởng cùng Tô Vực kiểm tra kỹ càng từ trong ra ngoài một lượt, nhưng vẫn không phát hiện bất kỳ dấu vết nào để lại.

“Bốn tên tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, sao có thể vô duyên vô cớ mất tích như vậy được?” Tô Vực phẫn hận hỏi, ánh mắt hằn lên tia máu. Giờ phút này y vô cùng tức giận, bực bội, và xen lẫn cả nỗi sợ hãi mơ hồ.

“Đúng vậy, với thực lực của bọn họ, muốn g**t ch*t một cách vô thanh vô tức như vậy tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.” Tiểu đội trưởng gật đầu, cảm thấy sự việc này quá mức quỷ dị.

Tô Vực ra lệnh: “Đêm nay, tám người các ngươi cùng nhau gác đêm tại đây!”

Khoang điều khiển không thể bỏ trống, nếu gặp phi hành yêu thú tấn công sẽ rất phiền toái. Vì vậy, bắt buộc phải có người túc trực.

“Rõ, đại gia!” Tiểu đội trưởng tuân lệnh. Hiện tại cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể tập trung đông người lại, nếu gặp nguy hiểm cũng dễ bề ứng phó hơn.

“Không, mười hai người! Ngươi tập hợp tất cả hộ vệ còn lại đều phải túc trực ở đây. Ta cũng không tin có kẻ nào có thể làm mười hai người cùng lúc biến mất ngay dưới mũi ta.” Tô Vực nghiến răng nghiến lợi.

Y thầm nghĩ: Rốt cuộc là ai? Là kẻ nào đã ra tay? Chẳng lẽ thật sự bị người của Đổng gia theo dõi?

Lúc này, Liễu Thiên Kỳ bước tới, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Đại bá, xảy ra chuyện gì sao? Sắc mặt ngươi trông tệ quá.”

Trương Yến cũng từ trong phòng đi ra, tò mò hỏi trượng phu: “Đúng đó, mới sáng sớm tinh mơ, lại có chuyện gì vậy?”

“Lại mất tích thêm bốn hộ vệ.” Tô Vực thở dài thườn thượt.

“Cái gì? Lại mất thêm bốn người?” Trương Yến trừng lớn mắt, đáy mắt tràn ngập sự kinh hãi không thể tin nổi.

“Sao lại như vậy? Chẳng lẽ trên tàu bay thực sự có người của Đổng gia?” Liễu Thiên Kỳ hỏi dồn, vẻ mặt đầy sợ hãi.

“Ai mà biết được chứ?” Tô Vực chán nản đáp.

“Vậy… vậy chúng ta phải làm sao đây? Đại bá, liệu lão quái vật Đổng gia có giết chúng ta không?” Liễu Thiên Kỳ run rẩy hỏi.

Kiều Thụy đứng bên cạnh cũng diễn rất đạt, run rẩy nói: “Đúng vậy, lão quái vật Đổng gia nghe nói ngang hàng với gia gia, là Luyện Hư lão tổ đó. Chúng ta… chúng ta làm sao mà chống đỡ nổi?”

Trương Yến nghe vậy thì mặt mày tái mét: “Không… không lẽ thật sự là lão quái vật Đổng gia?” Nàng tuy là Hóa Thần, nhưng đối mặt với Luyện Hư lão tổ thì chẳng khác nào trứng chọi đá, một chiêu cũng không đỡ nổi.

“Ta cũng không biết…” Tô Vực lắc đầu.

Miệng nói không biết, nhưng trong lòng Tô Vực hiểu rất rõ. Có thể khiến Nguyên Anh tu sĩ biến mất không một tiếng động như vậy, thực lực đối phương ít nhất cũng phải là Hóa Thần đỉnh phong hoặc Luyện Hư. Nếu thật sự là Đổng gia ra tay cản trở, thì việc đưa Phi Nhi bình an trở về e rằng khó như lên trời.

Ngày thứ tư…

Lần này, không cần đợi tiểu đội trưởng đến báo, Tô Vực và Trương Yến đã chủ động đi thẳng đến khoang điều khiển.

“Thế nào rồi?”

Đẩy cửa bước vào, Tô Vực sững sờ khi thấy trong khoang chỉ còn lại tám người, và tất cả đều đang nằm la liệt trên sàn, hôn mê bất tỉnh.

“Giang Hải! Giang Hải…” Tô Vực cúi xuống, xách cổ tiểu đội trưởng dậy, vỗ mạnh vào mặt hắn.

“Đại… đại gia?” Giang Hải lơ mơ mở mắt.

“Người đâu? Sao chỉ còn lại tám người?” Tô Vực gầm lên, tức muốn hộc máu.

Giang Hải giật mình nhìn quanh, lắp bắp: “Lại… lại mất tích nữa sao?” Quả nhiên, mười hai người canh gác giờ chỉ còn trơ trọi tám người.

“Chuyện gì xảy ra? Các ngươi sao lại ngủ như heo chết vậy hả?” Tô Vực quát lớn. Mười hai tên Nguyên Anh tụ tập một chỗ, không thể nào bốn người biến mất mà những người còn lại không hay biết gì.

“Thuộc… thuộc hạ cũng không biết nữa. Hôm qua chúng thuộc hạ vẫn còn thức canh gác, sau đó… sau đó tự nhiên buồn ngủ díu mắt lại rồi không biết gì nữa.” Giang Hải cố nhớ lại nhưng ký ức hoàn toàn trống rỗng.

Trương Yến hoảng loạn nắm lấy tay trượng phu: “Nhất định là lão quái vật Đổng gia! Chắc chắn là lão ta! Làm sao bây giờ?”

Nàng nghĩ thầm: Có thể đi mây về gió, xuất quỷ nhập thần như vậy, trừ Luyện Hư lão tổ ra thì còn ai vào đây nữa?

“Câm miệng! Ngươi câm miệng cho ta!” Tô Vực quay sang rít lên với thê tử, sắc mặt xanh mét vì giận dữ.

Y thầm chửi: Đúng là nữ nhân ngu xuẩn! Sao có thể oang oang cái mồm nói trên tàu bay có Luyện Hư lão tổ trước mặt người ngoài chứ?

Bị trượng phu trừng mắt, Trương Yến sợ hãi im bặt.

Tô Vực ra lệnh: “Giang Hải, đánh thức tất cả dậy! Từ hôm nay trở đi, tất cả mọi người trên tàu bay đều phải tập trung ở khoang điều khiển này. Ta cũng không tin hắn có thể làm cho tất cả mọi người cùng lúc biến mất!”

Đây là hạ sách cuối cùng, nhưng Tô Vực cũng chẳng còn cách nào tốt hơn ngoài việc co cụm lại để tránh bị đánh lẻ.

“Rõ, đại gia!” Giang Hải lập tức đi gọi những người khác.

Đêm hôm đó, mười hai người còn lại trên tàu bay chen chúc nhau trong khoang điều khiển chật hẹp. Ai nấy đều ngồi trên ghế, mắt mở thao láo, không dám chợp mắt.

Đến nửa đêm, Tô Vực và Trương Yến cũng bắt đầu lơ mơ ngủ gật.

Ngày thứ năm…

Mở mắt ra, nhìn thấy trong khoang điều khiển chỉ còn lại tám người, Tô Vực lập tức tỉnh ngủ hẳn. Hắn nhìn bảy người còn lại đang gục đầu trên bàn ngủ say sưa, vội vàng lay từng người dậy.

“Sao ta lại ngủ quên thế này?” Trương Yến dụi mắt, ngơ ngác hỏi.

Liễu Thiên Kỳ cũng gật đầu hùa theo: “Đúng vậy, ban đầu rõ ràng không buồn ngủ chút nào, sau đó tự nhiên lại ngủ thiếp đi.”

Hắn thầm cười lạnh: Tiểu Miên Hoa nhà ta đã dùng độc dược mê huyễn trước, đánh thuốc mê cả đám rồi mới ung dung ‘ăn cơm’. Các ngươi không ngủ mới là lạ.

“Lại… lại mất thêm bốn hộ vệ?”

Mở mắt ra, việc đầu tiên Giang Hải làm là kiểm kê quân số. Khi nhìn thấy chỉ còn lại mình và ba tên hộ vệ khác, hắn sợ hãi tột độ, mặt cắt không còn giọt máu.

Các hộ vệ còn lại cũng run lẩy bẩy, nỗi sợ hãi bao trùm lên tất cả.

Nhìn bốn tên hộ vệ mặt mày trắng bệch, Tô Vực lấy từ nhẫn không gian ra một lọ đan dược cấp năm.

“Giang Hải, chia đan dược này cho mọi người. Đừng sợ, đêm nay ta sẽ dùng pháp khí bảo vệ tất cả mọi người.”

“Đa tạ đại gia!” Giang Hải run rẩy nhận lấy lọ thuốc.

Liễu Thiên Kỳ nhướng mày quan sát màn kịch này. Thầm nghĩ: Tô Vực này cũng biết cách thu phục lòng người đấy chứ. Tiếc là dù hắn có pháp khí gì đi nữa cũng không thể phòng bị được Tiểu Miên Hoa.

Đêm hôm đó, Tô Vực tế ra một pháp khí cấp sáu hình tòa động phủ. Tám người còn sót lại đều chui vào bên trong trú ẩn.

Suốt buổi tối, Tô Vực căng mắt ra canh gác. Nhưng đến nửa đêm, cơn buồn ngủ kỳ lạ lại ập đến. Là tu sĩ Hóa Thần, theo lý thuyết dù một hai năm không ngủ cũng chẳng hề hấn gì, sao lại đột nhiên buồn ngủ thế này?

Nghi ngờ có điều bất thường, Tô Vực rút chủy thủ, tự rạch một nhát thật sâu vào cánh tay mình. Cơn đau nhói lên khiến y tỉnh táo lại ngay lập tức.

Chờ khi định thần nhìn lại, y bàng hoàng phát hiện trong động phủ đã không còn bóng dáng bốn tên hộ vệ của Giang Hải đâu nữa.

“Giang Hải! Giang Hải!” Tô Vực bật dậy hét lớn, nhưng đáp lại y chỉ là sự im lặng đáng sợ.

“Đại bá? Có chuyện gì vậy?” Liễu Thiên Kỳ chậm rãi mở mắt, vẫn giữ vẻ ngái ngủ.

“Phi Nhi, mau tỉnh lại! Bốn tên hộ vệ còn lại cũng biến mất rồi!” Tô Vực lay mạnh vai Liễu Thiên Kỳ.

“Cái gì? Lại biến mất?” Liễu Thiên Kỳ lập tức tỉnh táo hẳn, diễn vẻ kinh ngạc.

“Mau đánh thức Tiểu Thụy dậy!” Tô Vực ra lệnh.

“Dạ!”

Liễu Thiên Kỳ lay Kiều Thụy dậy, trong khi Tô Vực cũng đánh thức Trương Yến.

“Cái gì? Lại mất tích? Sao có thể chứ?” Trương Yến hoảng loạn hỏi trượng phu.

Liễu Thiên Kỳ hỏi dồn: “Đại bá, ngươi có nhìn thấy gì không? Bọn họ biến mất như thế nào?”

“Ta cũng không nhìn rõ. Chỉ cảm thấy rất buồn ngủ, sau đó ta tự đâm mình một nhát để tỉnh lại thì đã không thấy bốn người bọn họ đâu nữa!” Tô Vực thuật lại tình hình.

Trương Yến run rẩy rụt cổ lại: “Sao có thể? Động phủ của ngươi là pháp khí cấp sáu, người ngoài sao có thể xâm nhập dễ dàng như vậy? Chẳng lẽ… chẳng lẽ thật sự là Luyện Hư… lão quái vật Đổng gia?”

“Không thể nào! Lão già đó bị phụ thân đả thương nặng, không thể đến đây được. Nhất định là có kẻ nào đó đang giả thần giả quỷ!” Tô Vực lắc đầu quầy quậy, cố trấn an bản thân và mọi người.

Liễu Thiên Kỳ đề nghị: “Đại bá, hay là bọn họ bị đưa đến chỗ khác trên tàu bay? Hay chúng ta chia nhau ra tìm xem sao? Biết đâu lại tìm được?”

“Chuyện này…” Tô Vực do dự nhíu mày.

“Hay là thế này, ta và Tiểu Thụy đi tìm một lượt. Đại bá và đại bá mẫu cứ ở đây, nếu gặp nguy hiểm chúng ta sẽ phát tín hiệu cầu cứu.” Liễu Thiên Kỳ xung phong.

“Không được! Tô gia chỉ còn mỗi mình ngươi là độc đinh, ngươi tuyệt đối không được xảy ra chuyện.” Tô Vực kiên quyết phản đối, rồi quay sang ra lệnh cho thê tử: “Phu nhân, ngươi dẫn Tiểu Thụy đi lục soát các phòng khác trên tàu bay. Ta và Phi Nhi sẽ ở lại đây chờ tin.”

“Hả? Ta á?” Trương Yến nghe vậy thì có chút chần chừ sợ hãi.

“Đi đi! Ngươi là Hóa Thần cơ mà, sợ cái gì?” Tô Vực gắt gỏng.

“Ừ…” Trương Yến miễn cưỡng nhận lệnh, đành phải dẫn Kiều Thụy đi tìm người.

Nửa canh giờ sau…

“A! Lăng Phi! Cứu ta! Cứu ta với…”

Tiếng kêu thất thanh của Kiều Thụy vọng lại khiến Liễu Thiên Kỳ và Tô Vực giật bắn mình, bật dậy khỏi ghế.

“Tiểu Thụy! Đừng sợ, ta tới đây!” Liễu Thiên Kỳ hét lớn rồi lao vụt ra khỏi phòng.

“Phi Nhi!” Tô Vực thấy cháu trai liều mạng lao đi cũng vội vàng đuổi theo sát nút.

“Lăng Phi! Cứu ta! Cứu ta…”

Lần theo tiếng kêu cứu, Liễu Thiên Kỳ là người đầu tiên xông vào phòng cũ của mình. Tô Vực cũng theo chân hắn lao vào ngay sau đó.

Nhưng khi vừa bước vào phòng, Tô Vực sững sờ. Trước mắt y chỉ có mỗi thê tử Trương Yến đang đứng ngơ ngác, hoàn toàn không thấy bóng dáng Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đâu.

“Phu quân!” Thấy Tô Vực, Trương Yến mừng rỡ gọi.

“Kiều Thụy đâu? Phi Nhi đâu?” Tô Vực dáo dác nhìn quanh, gặng hỏi.

Trương Yến ngạc nhiên: “Kiều Thụy đi vào trước ta, nhưng vừa vào đã không thấy tăm hơi đâu. Ta cũng đang tìm hắn đây. Còn Phi Nhi, chẳng phải nó đi cùng ngươi sao?”

Tô Vực trố mắt nhìn vợ, không dám tin vào tai mình: “Nhưng ta và Phi Nhi chạy vào đây kẻ trước người sau, nó vào trước ta kia mà? Chẳng lẽ ngươi không nhìn thấy nó?”

“Không có! Ta không thấy nó đâu cả, chỉ thấy mỗi ngươi thôi.” Trương Yến khẳng định chắc nịch.

“Kỳ quái! Chẳng lẽ Phi Nhi và Kiều Thụy cũng… mất tích rồi?” Tô Vực hoang mang tột độ, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.