Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 395
Chương 395: Huynh đệ đoàn tụ
- Sướng Ái -
Vài ngày sau, Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy và Hắc Triết cùng nhau đi dạo phố.
Thực ra, kể từ khi Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy rời khỏi Hắc Long Thành, Hắc Triết vẫn luôn bế quan tu luyện. Gần đây mới vừa xuất quan. Nhìn thấy vị tiểu biểu đệ đã đạt thực lực Kim Đan sơ kỳ này, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đều rất vui mừng.
“Biểu ca, cảm ơn ngươi. Chuyện Hoa Lạc năm đó, ta thật sự rất cảm kích ngươi!” Hắc Triết nhìn Liễu Thiên Kỳ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói lời cảm tạ.
Liễu Thiên Kỳ bật cười: “Chúng ta là anh em họ, đều là người một nhà, cần gì phải khách sáo như vậy?”
Kiều Thụy cười híp mắt chêm vào: “Đúng đấy. Ta và biểu ca ngươi vừa mới xuất quan, linh thạch đều dùng sạch sành sanh rồi. Giờ thành kẻ nghèo rớt mồng tơi. Nếu ngươi muốn cảm ơn thì mời bọn ta một bữa đi! Bọn ta không có linh thạch!”
Hải sản Hắc Long Thành nổi tiếng là mỹ vị nhất thiên hạ. Ăn một lần là nhớ cả đời.
“Ý kiến hay! Hiếm khi huynh đệ ba người chúng ta cùng xuất quan, thực lực đều tăng tiến. Tiểu đệ hôm nay làm chủ, mời biểu ca và Thụy ca đến tửu lầu ăn mừng một bữa ra trò!” Hắc Triết hào sảng gật đầu đồng ý ngay.
Liễu Thiên Kỳ cười: “Ồ? Vậy ta sẽ không khách sáo đâu đấy!” Thầm nghĩ: Hắc Triết tính tình này, quả thực quá đơn thuần, quá thẳng thắn!
“Không thành vấn đề, biểu ca thích ăn gì cứ gọi thoải mái, ta có linh thạch mà!” Hắc Triết ưỡn ngực, vỗ ngực cái bộp, tỏ vẻ đại gia.
“Được! Đi thôi!” Ba người nói cười vui vẻ, cùng nhau tiến về phía tửu lầu.
Hắc Triết gọi một bàn đầy ắp hải sản, mời Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy thưởng thức. Liễu Thiên Kỳ cũng lấy từ trong không gian giới chỉ ra mấy món đặc sản tự làm như thịt yêu thú hầm củ cải, khoai tây sợi xào chua, dưa leo trộn để chiêu đãi lại Hắc Triết.
“Ưm, biểu ca, vẫn là món ngươi làm ngon nhất!” Ăn hải sản mãi cũng ngán, tiểu điện hạ tự nhiên càng thích thú với những món ăn dân dã mà đậm đà hương vị do Liễu Thiên Kỳ nấu.
“Từ từ thôi, đừng gấp.” Nhìn Hắc Triết ăn ngấu nghiến, Liễu Thiên Kỳ cười nhắc nhở.
Kiều Thụy cũng nói thêm: “Đúng vậy, những nguyên liệu này đều là cấp năm đấy. Ngươi ăn lưng lửng bụng là được rồi. Ăn nhiều quá sẽ bị nổ tan xác đó.” Hắc Triết mới chỉ là Kim Đan sơ kỳ, Kiều Thụy sợ hắn tham ăn quá lại hại thân.
“Ưm, ta biết rồi.” Hắc Triết gật đầu, bắt đầu ăn chậm lại từng miếng nhỏ. Dù rất thích nhưng hắn cũng cảm nhận được linh khí nồng đậm trong từng miếng thịt cọng rau. Đúng như Thụy ca nói, hắn thực sự không thể ăn quá nhiều.
Liễu Thiên Kỳ lấy ra ba tấm phù: “Biểu đệ, đây là Truyền Tống Phù cấp năm cao cấp, có thể xuyên qua kết giới để truyền tống. Ba tấm này cho ngươi, giữ lấy phòng thân.”
Đây chính là loại phù mà Liễu Thiên Kỳ lĩnh ngộ được ở tầng 66 Hắc Thiết Tháp.
“Ồ, ta biết rồi, cảm ơn biểu ca!” Hắc Triết nhận lấy, gật đầu lia lịa.
Hắn hiểu rõ loại Truyền Tống Phù này quý giá thế nào, nhất là dùng để chạy trốn. Với thực lực Kim Đan sơ kỳ hiện tại của hắn, đây chính là bùa hộ mệnh tốt nhất. Quả nhiên, biểu ca là người thương hắn nhất!
Đang lúc mọi người vui vẻ thưởng thức hải sản, Kim Diễm vốn đang ngồi trên bàn đột nhiên khịt khịt mũi, rồi bất ngờ phóng vút đi mất.
“Này, ngươi đi đâu thế?” Kiều Thụy ngạc nhiên, đưa tay định bắt lại nhưng con hồ ly nhỏ đã biến mất tăm.
“Đừng lo, chắc nó ngửi thấy mùi người quen thôi. Nếu không nó sẽ không chạy đi như vậy đâu.” Liễu Thiên Kỳ rất hiểu Kim Diễm. Nó thông minh như vậy, sẽ không bao giờ vô cớ bỏ đi.
“Vậy không cần đi tìm sao?” Kiều Thụy hỏi.
“Không sao, cứ ăn trước đi. Ăn xong nếu nó chưa về thì chúng ta đi tìm cũng chưa muộn.” Với thực lực và sự lanh lợi của Kim Diễm, Liễu Thiên Kỳ rất yên tâm.
“Ừ.” Kiều Thụy gật đầu, tiếp tục công cuộc càn quét đồ ăn.
Trên đường phố, Vương Thiên Ý đột nhiên dừng bước, quay phắt người lại nhìn về phía sau.
“Sao vậy Tam đệ?” Liễu Thiên Tứ thấy vậy cũng dừng lại, tò mò hỏi.
Vương Thiên Ý nheo mắt, nói: “Diễm Diễm! Ta nghe thấy tiếng bước chân của Diễm Diễm!”
Liễu Thiên Tứ bật cười: “Ta nói này Tam đệ, đệ bị ma chướng rồi à? Chúng ta đến Hắc Long Thành nửa năm rồi. Đệ lúc nào cũng nói cảm nhận được Kim Diễm ở trong thành, nhưng có lần nào đúng đâu? Ta thấy đệ là tương tư thành bệnh rồi.”
Tam đệ vừa xuất quan đã đòi ra ngoài rèn luyện. Liễu Thiên Tứ sợ đệ đệ đi một mình nguy hiểm nên đi cùng. Ai ngờ đâu, rèn luyện cái gì chứ, rõ ràng là đi tìm vợ! Dọc đường đi cứ nằng nặc đòi tìm bạn lữ khế ước là Kim Diễm, hai huynh đệ ròng rã nửa năm trời mới mò đến Hắc Long Thành.
Lạ một điều là Tam đệ lúc thì cảm nhận được khí tức Kim Diễm, lúc lại không. Liễu Thiên Tứ cũng từng thử dùng huyết mạch liên hệ để tìm đại ca Liễu Thiên Kỳ, nhưng hoàn toàn vô vọng. Rõ ràng Tam đệ nói Kim Diễm ở đây, mà Kim Diễm ở đây thì đại ca cũng phải ở đây chứ? Tại sao hắn lại không cảm nhận được chút gì? Chẳng lẽ đại ca và đại tẩu không đi cùng nhau?
“Suỵt, đừng ồn, y tới rồi!” Vương Thiên Ý nói rồi lao vụt về một hướng.
“Này, Tam đệ!” Liễu Thiên Tứ vội vàng đuổi theo.
Chạy sang con phố bên cạnh, Liễu Thiên Tứ thấy Tam đệ đang đứng ngây ra giữa đường. Cách đó mười bước chân, một con hồ ly nhỏ màu vàng kim cũng đang đứng ngẩn ngơ nhìn lại. Liễu Thiên Tứ chớp mắt ngạc nhiên. Thầm nghĩ: Thật đúng là tìm được rồi này.
“Diễm Diễm!” Vương Thiên Ý gọi lớn, lao về phía Kim Diễm.
“Tiểu Tam!” Kim Diễm kêu lên một tiếng mừng rỡ, tung người nhảy thẳng vào lòng Vương Thiên Ý.
“Diễm Diễm, ta nhớ ngươi lắm!” Ôm chặt cục bông trong lòng, hốc mắt Vương Thiên Ý đỏ hoe.
Bảy mươi lăm năm. Hắn liều mạng bế quan tu luyện, nâng cao thực lực lên Kim Đan hậu kỳ. Tất cả sự cố gắng đó không phải vì bản thân, không phải vì ông ngoại, mà chỉ vì Diễm Diễm. Để có thể sống lâu dài, để vĩnh viễn được ở bên cạnh y.
“Ưm, ta cũng nhớ ngươi!” Kim Diễm thè lưỡi l**m l**m cằm Vương Thiên Ý.
Không có Tiểu Tam bên cạnh thật buồn chán. Không ai chải lông, không ai tắm rửa, cắt móng cho nó, cũng chẳng ai chơi cùng. Dường như những việc này chỉ có Tiểu Tam làm được. Liễu Thiên Kỳ thì suốt ngày quấn lấy Kiều Thụy lăn giường, chẳng thèm đoái hoài gì đến nó. Kiều Thụy thì chỉ biết ăn và bám lấy Thiên Kỳ. Tính đi tính lại, vẫn là Tiểu Tam tốt nhất!
“Xin lỗi, để ngươi phải đợi lâu như vậy!” Vương Thiên Ý cúi đầu, hôn nhẹ lên đôi tai lông xù của tiểu hồ ly.
“Tiểu Tam, ngươi đã là Kim Đan hậu kỳ rồi sao? Giỏi quá!” Cảm nhận được thực lực của ái nhân, Kim Diễm vui mừng khôn xiết.
“Đương nhiên. Ta đã nói rồi, vì ngươi, ta sẽ liều mạng tu luyện. Ta muốn vĩnh viễn, vĩnh viễn ở bên ngươi.” Vương Thiên Ý hôn lên chiếc tai còn lại của Kim Diễm.
“Nhột!” Kim Diễm giật giật tai, kháng nghị yếu ớt.
“Ha ha ha!” Thấy dáng vẻ đáng yêu của ái nhân, Vương Thiên Ý cười lớn, đưa tay v**t v* bộ lông mềm mượt.
Liễu Thiên Tứ lúc này mới đi tới, trêu chọc: “Kim Diễm à, Tam đệ của ta vừa xuất quan là trèo đèo lội suối đi tìm ngươi ngay đấy. Có thể nói là ngàn dặm tìm thê. Ngươi phải bồi thường cho nó tử tế vào nhé!”
Kim Diễm lườm: “Cái gì mà ngàn dặm tìm thê? Phải là ngàn dặm tìm phu, hiểu chưa?”
“Ha ha ha, được được, ngàn dặm tìm phu!” Liễu Thiên Tứ cười đầy ẩn ý, liếc nhìn đệ đệ mình. Thầm nghĩ: Chẳng lẽ Tam đệ lại là người nằm dưới thật sao?
Vương Thiên Ý lườm nhị ca một cái, lười đôi co với tên ngốc này. Hắn quay sang xoa đầu Kim Diễm: “Diễm Diễm, sao ngươi lại đến Hắc Long Thành? Đại ca và đại tẩu cũng ở trong thành sao?”
“Có. Bọn họ đều ở đây. Công chúa Hắc Long Thành là nghĩa mẫu của đại ca đại tẩu ngươi. Bọn họ bế quan ở đây bốn mươi năm, mới xuất quan không lâu.” Kim Diễm nghiêm túc báo cáo.
Vương Thiên Ý nhíu mày: “Nghe ông ngoại nói, thân thể đại ca xảy ra chút vấn đề. Có thật không?”
“Ừ, là thật. Bây giờ ngươi nhìn thấy Liễu Thiên Kỳ, chắc chắn sẽ không nhận ra đâu.” Kim Diễm gật đầu xác nhận.
“Đại ca xảy ra chuyện? Chuyện gì vậy?” Liễu Thiên Tứ nghe vậy thì lo sốt vó.
Vương Thiên Ý trầm ngâm: “Gặp mặt rồi sẽ biết.”
“Vậy mau dẫn đường đi Kim Diễm!” Liễu Thiên Tứ sốt ruột giục.
“Ở ngay phía trước, tửu lầu kia kìa. Bọn họ đang ăn cơm.” Kim Diễm chỉ về phía tửu lầu gần đó.
Hai huynh đệ ôm hồ ly, rảo bước nhanh về phía tửu lầu.
Nhóm Liễu Thiên Kỳ vẫn chưa ăn xong thì Liễu Thiên Tứ và Vương Thiên Ý đã tìm lên tận tầng hai, bước đến trước bàn của họ.
“Nhị đệ, Tam đệ, hai đệ đến rồi!” Kiều Thụy nhìn thấy người quen thì vui mừng reo lên.
“Thụy ca!” Hai huynh đệ đồng thanh chào.
Liễu Thiên Kỳ nhìn hai đệ đệ của mình, khẽ nhíu mày.
Ánh mắt Vương Thiên Ý quét qua Hắc Triết và Liễu Thiên Kỳ, cuối cùng dừng lại trên người nam nhân xa lạ có khuôn mặt cương nghị ngồi cạnh Kiều Thụy.
“Đại ca!”
Nghe Vương Thiên Ý gọi, Liễu Thiên Tứ ngớ người: “Tam đệ, không phải chứ? Hắn… hắn sao có thể là đại ca được?”
“Hắn chính là đại ca. Không tin huynh hỏi Thụy ca xem!” Vương Thiên Ý kiên định nói.
Đại ca và đại tẩu trước nay như hình với bóng. Hơn nữa, ông ngoại từng nói đại ca đã đổi xác, mang huyết mạch Hắc Lân Giác tộc. Dù Hắc Triết ngồi kia cũng có huyết mạch Hắc Lân Giác, nhưng thực lực chỉ mới Kim Đan sơ kỳ. Trong khi đó, người đàn ông xa lạ này có khí tức Nguyên Anh thâm sâu khó lường. Cộng thêm việc ngồi cạnh Thụy ca, Vương Thiên Ý khẳng định chắc nịch đây chính là đại ca Liễu Thiên Kỳ.
“Thụy ca?” Liễu Thiên Tứ quay sang Kiều Thụy tìm lời giải đáp.
Kiều Thụy gật đầu cười: “Đúng vậy, đây chính là đại ca của các đệ.”
“Nhưng… nhưng chuyện này là thế nào? Đại ca hắn…” Liễu Thiên Tứ vẫn chưa hết bàng hoàng.
Liễu Thiên Kỳ mỉm cười, ánh mắt thâm trầm nhìn hai đệ đệ: “Nhị đệ, Tam đệ, lát nữa về nhà chúng ta sẽ từ từ nói chuyện.”
“Dạ.” Hai người gật đầu, không dám hỏi thêm.
Hắc Triết nãy giờ ngồi im thin thít, giờ mới dám lên tiếng: “Biểu ca, họ là ai vậy? Bạn của ngươi à?”
Liễu Thiên Kỳ quay sang Hắc Triết: “Biểu đệ, ngươi đi thanh toán tiền đi. Chúng ta về nhà rồi nói chuyện sau.”
“Ồ, được thôi! Vậy mọi người đợi ta một lát.” Hắc Triết ngoan ngoãn đứng dậy đi tính tiền.
