Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 396

Chương 396: Tao ngộ trải qua

- Sướng Ái -

Rời khỏi tửu lầu, năm người cùng nhau trở về cung điện Hắc Long Thành.

“Biểu ca, ngươi còn chưa giới thiệu bằng hữu của ngươi cho ta biết đấy?” Hắc Triết nhìn Liễu Thiên Kỳ, mỉm cười hỏi.

Liễu Thiên Kỳ gật đầu, giới thiệu Hắc Triết trước với hai người đệ đệ: “Đây là con trai độc nhất của cữu cữu ta – Hắc Long Vương, tiểu điện hạ Hắc Triết.”

“Bái kiến điện hạ.” Liễu Thiên Tứ và Vương Thiên Ý vội vàng cúi đầu hành lễ.

Hắc Triết xua tay, nhiệt tình nói: “Hai vị không cần khách sáo. Đã là bằng hữu của biểu ca ta thì cũng là bằng hữu của Hắc Triết ta. Các ngươi đến Hắc Long Thành chơi, muốn đi đâu hay có việc gì cần giúp đỡ cứ việc tìm ta.”

“Đa tạ điện hạ.” Hai người lại một lần nữa khách khí cảm tạ.

Lúc này, Liễu Thiên Kỳ mới nghiêm túc giới thiệu: “Biểu đệ, hai vị này không phải bằng hữu của ta, mà là huynh đệ ruột thịt của ta. Đây là nhị đệ Liễu Thiên Tứ, còn đây là tam đệ Vương Thiên Ý.”

Hắc Triết chớp chớp mắt, tỏ vẻ đã hiểu: “Ồ? Hóa ra là huynh đệ kết nghĩa. Ta hiểu rồi, ta cũng sẽ coi họ như huynh đệ.”

“Ừm.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, không giải thích thêm.

Liễu Thiên Tứ nghe vậy thì khóe miệng giật giật, thầm nghĩ: Trí tưởng tượng của vị tiểu điện hạ này cũng phong phú thật!

Được Hắc Triết dẫn đường, mấy người rất nhanh đã về đến cung điện.

Liễu Thiên Kỳ dặn dò Hắc Triết: “Biểu đệ, ta đưa hai đệ đệ đi gặp mẫu thân một lát. Ngươi về nghỉ ngơi trước đi. Tối nay qua đây, biểu ca làm đồ ngon cho ngươi ăn.”

“Dạ, đệ biết rồi biểu ca. Vậy đệ về trước.”

“Được.” Liễu Thiên Kỳ nhìn theo bóng lưng tiểu điện hạ khuất dần.

Sau đó, hắn dẫn hai đệ đệ về viện của mình và Kiều Thụy, rồi cùng nhau vào phòng.

Vừa bước vào, Liễu Thiên Kỳ lập tức dùng Kết Giới Phù phong ấn toàn bộ không gian. Nhìn động tác sử dụng linh phù quen thuộc này, Vương Thiên Ý và Liễu Thiên Tứ càng thêm chắc chắn về thân phận của đối phương.

Liễu Thiên Tứ sốt ruột hỏi: “Đại ca, rốt cuộc là chuyện thế nào? Sao ngươi… sao ngươi lại thay đổi dung mạo hoàn toàn thế này?”

“Nhị đệ yên tâm, đại ca không sao.” Liễu Thiên Kỳ vỗ vai Liễu Thiên Tứ trấn an.

Vương Thiên Ý đỏ hoe mắt: “Bị đánh nát nhục thân, Nguyên Anh phải bỏ trốn đoạt xá, sao có thể nói là không sao? Đây là thân thể của người khác mà.”

Hắn đau xót vô cùng. Nếu không phải ông ngoại nói cho biết, có lẽ đến giờ hắn vẫn không hay biết thân ca ca của mình đã bị người ta sống sờ sờ đánh chết, Nguyên Anh phải chạy trốn và dùng thân xác người khác để tồn tại.

“Cái gì? Nhục thân bị hủy? Nguyên Anh bỏ trốn?” Liễu Thiên Tứ nghe vậy thì kinh hãi tột độ, mắt trừng lớn không dám tin.

“Tam đệ.” Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng gọi, vỗ về vai đệ đệ.

Vương Thiên Ý nức nở: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao ngươi không quay về? Đại ca không biết chúng đệ sẽ lo lắng cho ngươi sao?”

Nhớ lại hồi ở tiểu bí cảnh, đại ca và đại tẩu bảo vệ hắn như bảo vệ một đứa trẻ. Vậy mà giờ đây, đại ca gặp đại nạn, hắn làm đệ đệ lại chẳng giúp được chút gì. Điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng áy náy và đau lòng.

Liễu Thiên Kỳ xoa đầu Vương Thiên Ý, mỉm cười dịu dàng: “Xin lỗi Tam đệ, đại ca làm các đệ lo lắng rồi phải không?”

“Không, không phải lo lắng. Là đau lòng! Ta không dám tưởng tượng nỗi đau khi nhục thân bị hủy hoại, càng không dám tưởng tượng những ngày tháng ngươi chỉ còn lại Nguyên Anh bơ vơ lạc lõng đã phải sống thế nào?” Nước mắt Vương Thiên Ý lã chã rơi.

“Đại ca, ngươi chịu khổ rồi.” Liễu Thiên Tứ không kìm được, ôm chầm lấy Liễu Thiên Kỳ bật khóc.

Thấy cảnh này, Kiều Thụy cũng rơm rớm nước mắt: “Lúc đó ta cũng sợ hãi tột cùng. Ta đã nghĩ, nếu Thiên Kỳ có mệnh hệ nào, ta cũng không thiết sống nữa, sẽ đi theo huynh ấy luôn.”

“Tiểu Thụy.” Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ đưa tay lau nước mắt cho ái nhân.

Vương Thiên Ý vẫn chưa hết bàng hoàng, nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ hỏi: “Đại ca, rốt cuộc đầu đuôi câu chuyện là thế nào?”

Liễu Thiên Kỳ thở dài, kể lại toàn bộ sự việc: từ việc bị Liên gia nhận nhầm, bị đánh nát nhục thân khiến Nguyên Anh phải bỏ trốn, cho đến việc nhập vào thân xác Tô Lăng Phi, và nhận hai vị lão nhân làm nghĩa phụ nghĩa mẫu. Hắn kể không sót một chi tiết nào.

Liễu Thiên Tứ kinh ngạc: “Nói vậy, hiện tại đại ca là con trai của công chúa Hắc Lân Giao tộc? Và còn có một vị nghĩa phụ là Đan sư cấp bảy?”

“Đúng vậy. Nghĩa phụ và nghĩa mẫu đối với ta rất tốt.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu xác nhận.

“Vậy còn những người khác? Vị tiểu điện hạ Hắc Triết kia chắc không biết thân phận thật của huynh chứ?” Thấy Hắc Triết gọi “biểu ca” thân thiết như vậy, Liễu Thiên Tứ đoán hắn không biết chuyện đoạt xá.

“Phải. Trong Hắc Lân Giao tộc, chỉ có cữu cữu và mợ biết thân phận của ta, còn biểu đệ Hắc Triết thì không. Vì thế vừa rồi ta cũng không tiện nói rõ.” Hắc Triết tâm tính đơn thuần, tình cảm với Tô Lăng Phi lại rất sâu đậm. Nếu biết sự thật, e rằng hắn sẽ rất đau lòng.

“Ra là thế.” Liễu Thiên Tứ gật gù đã hiểu.

Liễu Thiên Kỳ nói tiếp: “Lát nữa ta sẽ đưa các đệ đi gặp nghĩa phụ và nghĩa mẫu. Họ đều rất dễ gần và đối tốt với ta. Các đệ đã đến đây thì cũng nên đến chào hỏi một tiếng. Dù sao sau này cũng đều là người một nhà.”

“Dạ.” Hai huynh đệ đồng thanh đáp.

Sau một canh giờ trò chuyện, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy dẫn hai đệ đệ đi gặp vợ chồng Hắc Nguyệt Nương.

“Nghĩa phụ, mẫu thân. Đây là nhị đệ Liễu Thiên Tứ và tam đệ Vương Thiên Ý của con. Cả hai đều là đệ đệ ruột thịt.” Liễu Thiên Kỳ giới thiệu.

Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương nhìn hai thiếu niên tuấn tú trước mặt, gật đầu hài lòng.

“Bái kiến Tô tiền bối, Tô phu nhân.” Hai người vội vàng hành lễ.

Hắc Nguyệt Nương mỉm cười hiền hậu: “Không cần đa lễ. Đều là người một nhà cả, mau ngồi đi.”

“Đa tạ Tô phu nhân.”

Tô Hằng quan sát hai người một lượt rồi quay sang hỏi Liễu Thiên Kỳ: “Thiên Kỳ à, hai đệ đệ của con một người hệ Mộc, một người hệ Thủy. Chắc đều là Thuật Số Sư nhỉ?”

“Dạ phải, nhị đệ con là Đan sư cấp bốn, tam đệ là Phù Văn Sư cấp bốn.”

“Ồ? Đan sư cấp bốn?” Tô Hằng hứng thú nhìn Liễu Thiên Tứ.

Liễu Thiên Tứ khiêm tốn đáp: “Dạ, vãn bối bất tài, vẫn luôn theo đuổi đan thuật.”

“Ưm, xem thực lực con là Kim Đan trung kỳ, đan thuật chắc cũng đạt cấp bốn trung phẩm rồi nhỉ?”

Liễu Thiên Tứ lắc đầu: “Dạ chưa, chỉ mới là cấp bốn hạ phẩm thôi ạ. Vãn bối… tư chất luyện đan không được tốt lắm. Nhưng vãn bối thực sự rất yêu thích nghề này, không muốn làm Chủng Thực Sư, chỉ muốn trở thành một Luyện Đan Sư được người người kính trọng.”

Ánh mắt y ánh lên vẻ kiên định. Trở thành Đan sư cao cấp là ước mơ cháy bỏng của y.

Tô Hằng tán thưởng: “Nói hay lắm! Nếu là hệ Mộc thì phải phấn đấu như vậy. Làm Chủng Thực Sư nói trắng ra chỉ là đi trồng trọt, có gì tiền đồ? Đã làm thì phải làm Đan sư.”

Hắc Nguyệt Nương nghe vậy thì đảo mắt: “Ở Hắc Long Thành bảy mươi năm nay, cuối cùng ngươi cũng tìm được tri âm rồi đấy.”

Tô Hằng thở dài: “Chứ còn sao nữa. Hắc Long Thành cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội thiếu Đan sư quá. Một mình ta luyện đan buồn chán chết đi được.”

Liễu Thiên Kỳ chớp cơ hội: “Nếu nghĩa phụ thấy buồn chán, chi bằng để nhị đệ con ở lại bầu bạn với người. Nhị đệ tính tình ngay thẳng, tuy tư chất không quá xuất sắc nhưng lại vô cùng nỗ lực và khắc khổ. Nếu được nghĩa phụ chỉ điểm đôi chút, chắc chắn đệ ấy sẽ tiến bộ rất nhiều.”

Tô Hằng gật đầu lia lịa: “Ý kiến hay! Thiên Tứ à, vậy con cứ ở lại đây cùng ta luyện đan nhé.”

“Đa tạ Tô tiền bối.” Liễu Thiên Tứ mừng rỡ khôn xiết. Được một Đan sư cấp bảy chỉ dạy là vinh hạnh to lớn biết bao nhiêu người mơ ước.

“Làm phiền nghĩa phụ rồi.”

“Người một nhà cả, khách sáo làm gì.” Tô Hằng xua tay cười xòa.

Lúc này, Vương Thiên Ý bất ngờ đứng dậy, quỳ xuống trước mặt vợ chồng Tô Hằng: “Tô tiền bối, Tô phu nhân. Đại ca đã kể hết mọi chuyện cho chúng con nghe. Con vô cùng cảm kích hai vị tiền bối đã ban tặng thân xác của Tô đạo hữu cho đại ca con, cũng cảm tạ ân tình chăm sóc, yêu thương của hai người dành cho huynh ấy suốt những năm qua. Xin nhận của vãn bối một lạy!”

Liễu Thiên Tứ thấy thế cũng vội quỳ xuống theo: “Đúng vậy, tam đệ nói rất đúng. Đại ca gặp đại nạn không chết là nhờ ân đức của hai vị tiền bối. Xin nhận của vãn bối một lạy!”

Tô Hằng vội vàng đỡ Liễu Thiên Tứ dậy: “Ấy, Thiên Kỳ đã nhận chúng ta là nghĩa phụ nghĩa mẫu thì mọi người đều là người một nhà. Hai đứa làm gì thế? Mau đứng lên”

Hắc Nguyệt Nương cũng đỡ Vương Thiên Ý dậy: “Đúng đó, mau đứng lên. Đều là người nhà, quỳ lạy cái gì chứ!”

Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc dặn dò: “Nhị đệ, tam đệ, nghĩa phụ nghĩa mẫu có đại ân với ta. Sau này các đệ hãy coi hai người như trưởng bối trong nhà mà hiếu thuận nhé.”

“Đại ca yên tâm, chúng đệ nhất định sẽ hiếu kính hai vị tiền bối như đại ca vậy!” Hai người gật đầu cam kết.

Tô Hằng nhìn vợ cười lớn: “Ha ha ha, xem ra chúng ta không chỉ có thêm một đứa con trai, mà là thêm tận ba đứa đấy nhỉ?”

Hắc Nguyệt Nương nghiêm túc sửa lại: “Không phải ba đâu, là bốn đứa chứ! Còn cả Tiểu Thụy nhà chúng ta nữa!”

“Đúng đúng đúng, là bốn đứa!” Tô Hằng cười đến không khép được miệng.

Năm xưa, khi vợ hắn quyết định trao thân xác con trai ruột cho Thiên Kỳ, hắn biết đó là vì lòng ích kỷ của người mẹ không chấp nhận được sự thật con mình đã chết. Nhưng hắn không trách nàng. Bởi vì chính hắn cũng khao khát được nhìn thấy con trai mình sống động, chạy nhảy vui cười. Dù biết linh hồn bên trong đã khác, nhưng nghe tiếng gọi “phụ thân”, “mẫu thân”, nhận sự hiếu thuận chân thành của đứa trẻ này, hắn thực sự cảm thấy hạnh phúc.

Giờ nghĩ lại, có lẽ sự ích kỷ năm đó lại là quyết định đúng đắn nhất. Nó không chỉ giúp vợ chồng hắn nguôi ngoai nỗi đau mất con, mà còn cho Thiên Kỳ một cơ hội tái sinh, và cho người thân của Thiên Kỳ cơ hội được đoàn tụ. Âu cũng là một cái kết viên mãn.