Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 416

Chương 416: Phu phu Liễu Hà xuất quan

- Sướng Ái -

Năm năm sau…

Trên chiếc tàu bay đang lao nhanh về hướng Bích Thủy Tông, Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy và Liễu Thiên Tứ đang cùng nhau đàm đạo. Lần này, ngoài ba người họ, còn có một cái đuôi nhỏ được Liễu Thiên Kỳ mang theo, đó chính là cô em gái cuồng anh trai – Tô Thiên Kiều, tiểu công chúa năm tuổi của Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương.

“Ca ca, tại sao chúng ta lại đi Bích Thủy Tông vậy ạ?” Tô Thiên Kiều nằm dài trên vai Liễu Thiên Kỳ, thủ thỉ hỏi. Cô bé chỉ dài bằng nửa cánh tay, trông giống một con rắn nhỏ màu đen hơn là một con rồng.

“Bởi vì phụ thân và An thúc của ta sắp xuất quan rồi.” Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng v**t v* cái đầu nhỏ xíu của em gái.

“Nhưng mà phụ thân của chúng ta đang ở Hắc Long Thành mà?” Tô Thiên Kiều chớp mắt ngây thơ.

“Đó là vì ca ca có hai người phụ thân. Phụ thân ở Hắc Long Thành là phụ thân của ca ca và Thiên Kiều. Còn phụ thân ở Bích Thủy Tông là phụ thân của ca ca, Nhị ca và Tam ca.” Liễu Thiên Kỳ kiên nhẫn giải thích, nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của cô bé.

“Hức… phức tạp quá đi. Thiên Kiều không hiểu.” Cô bé nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác cực kỳ đáng yêu.

Kiều Thụy thấy vậy thì thích mê, vẫy tay: “Thiên Kiều, qua đây với ca ca nào!”

“Thụy ca ca!” Tô Thiên Kiều gọi một tiếng nũng nịu, bay sang cuộn cái đuôi nhỏ quanh cánh tay Kiều Thụy.

“Thiên Kiều của chúng ta là xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất!” Kiều Thụy vừa nói vừa cưng chiều xoa đầu cô bé.

“Hì hì, Thụy ca ca cũng rất xinh đẹp. Thiên Kiều cũng thích Thụy ca ca lắm!” Cô bé vui vẻ cọ cọ vào má Kiều Thụy.

Liễu Thiên Tứ cười lớn: “Ha ha ha, tiểu Thiên Kiều này thật biết cách lấy lòng người khác.”

Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc dặn dò: “Thiên Kiều mới năm tuổi, vẫn còn là trẻ con. Đến tông môn, Nhị đệ nhớ để mắt trông nom con bé. Bích Thủy Tông rất rộng lớn, đừng để Thiên Kiều đi lạc, nếu không chúng ta khó ăn nói với nghĩa phụ nghĩa mẫu.”

“Đại ca yên tâm, đệ sẽ chăm sóc Thiên Kiều cẩn thận.” Liễu Thiên Tứ cam đoan. Tiểu Thiên Kiều là hòn ngọc quý trên tay sư phụ và sư nương, hắn tự nhiên phải bảo vệ chu đáo.

“Ca ca, Bích Thủy Tông lớn lắm sao? Có to bằng Hắc Long Thành của chúng ta không?” Cô bé tò mò hỏi.

“Đúng vậy, Bích Thủy Tông rất lớn, là một đại tông môn sở hữu 26 ngọn núi. Diện tích chắc phải bằng một nửa Hắc Long Hải đấy.” Liễu Thiên Kỳ so sánh. Hắc Long Hải là vùng biển rộng lớn nhất Cẩm Châu, nên diện tích của nó rất khổng lồ.

“Một nửa Hắc Long Hải? Vậy là còn to hơn cả Hắc Long Thành của chúng ta rồi!” Tô Thiên Kiều trố mắt ngạc nhiên.

“Đúng thế, lớn hơn Hắc Long Thành nhiều. Cho nên Thiên Kiều phải luôn đi theo Đại ca, Thụy ca hoặc Nhị ca, không được chạy lung tung nhé. Nếu đi lạc, muội sẽ không tìm thấy các ca ca, cũng không tìm thấy phụ thân và mẫu thân đâu. Muội hiểu chưa?”

“Dạ, Thiên Kiều biết rồi, Thiên Kiều sẽ ngoan ngoãn nghe lời.” Cô bé gật đầu lia lịa.

“Hì hì, Thiên Kiều là bé ngoan, là em gái ngoan của ca ca!”

“Dạ, Thiên Kiều ngoan nhất!” Cô bé dụi đầu vào vai Liễu Thiên Kỳ làm nũng, khiến hắn bật cười thích thú.

*

Hai tháng sau, nhóm người Liễu Thiên Kỳ về đến Bích Thủy Tông.

Sau ba ngày nghỉ ngơi, ngày thứ tư chính là ngày Liễu Hà và Vương An Dương xuất quan. Từ sáng sớm, Liễu Thiên Kỳ đã cùng hai đệ đệ, một muội muội và Kiều Thụy đến trước cửa cấm địa chờ đợi.

Hơn một canh giờ sau, cửa cấm địa mở ra, Liễu Hà và Vương An Dương bước ra.

“Cung nghênh phụ thân, mẫu phụ (An thúc) xuất quan.” Bốn người con đồng loạt cúi đầu hành lễ.

“Không cần đa lễ.” Liễu Hà xua tay, ánh mắt trìu mến nhìn bốn đứa con.

Đứng ngoài cùng bên trái là con trai út Vương Thiên Ý, giờ đã đạt Kim Đan hậu kỳ, trên vai còn có con hồ ly lông đỏ của Kiều Thụy. Kế đến là con thứ Liễu Thiên Tứ, đã là Kim Đan trung kỳ. Tiếp theo là con dâu Kiều Thụy, tu vi ngang ngửa hắn- Nguyên Anh đỉnh phong. Và cuối cùng là… một người đàn ông xa lạ có khuôn mặt cương nghị. Liễu Hà ngẩn người.

“Thiên… Thiên Kỳ?” Ông ngập ngừng gọi.

Vương An Dương nghe vậy cũng giật mình, nhìn chằm chằm người đàn ông lạ mặt: “Ngươi… ngươi là Thiên Kỳ?”

“Phụ thân, An thúc, chúc mừng hai người xuất quan.” Liễu Thiên Kỳ mỉm cười chào hỏi.

“Thiên Kỳ, con… sao con lại thay đổi dung mạo thế này? Dùng Dịch Dung Phù sao?” Liễu Hà kinh ngạc hỏi.

“Dạ không phải. Con gặp chút sự cố, nhục thân bị hủy nên phải đổi sang thân xác khác.” Liễu Thiên Kỳ thành thật trả lời.

“Cái gì?” Liễu Hà và Vương An Dương đồng thanh thốt lên, vẻ mặt đầy bàng hoàng và lo lắng.

“Phụ thân và An thúc đừng lo, hiện tại con rất ổn. Chúng ta về nhà trước đã, ông ngoại đang đợi. Sau đó con sẽ kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho hai người nghe.”

“Được, được rồi…” Hai người lớn gật đầu, theo chân các con rời khỏi cấm địa.

Tô Thiên Kiều đang nằm trên vai Liễu Thiên Kỳ bỗng thì thầm: “Ca ca, phụ thân này của huynh không lợi hại bằng phụ thân chúng ta. Ông ấy không phải Luyện Hư.”

Nghe tiếng nói non nớt, Liễu Hà nhìn sang và thấy một con rắn nhỏ màu đen trên vai con trai.

“Thiên Kỳ, đây là thú sủng của con sao?” Ông tò mò hỏi.

“Không ạ, đây là con gái của nghĩa phụ nghĩa mẫu con, là muội muội của con. Con bé vẫn chưa hóa hình được.” Liễu Thiên Kỳ vội giải thích.

Vương An Dương ngạc nhiên: “Thiên Kỳ, con… con nhận Xà tộc làm nghĩa phụ nghĩa mẫu sao?”

Ở Cẩm Châu, Xà tộc nổi tiếng bá đạo, âm hiểm và khó chơi nhất. Các tộc Yêu khác còn e ngại, huống chi là Nhân tộc.

Nghe Vương An Dương gọi mình là “Xà”, Tô Thiên Kiều tức giận, định lao vào y: “Ngươi… ngươi mới là rắn! Cả nhà ngươi đều là rắn á!”

“Thiên Kiều!” Liễu Thiên Kỳ nhanh tay tóm lấy cái đuôi nhỏ, ngăn cản bé hư manh động.

“Ca ca, hắn bảo chúng ta là rắn, hắn là người xấu, Thiên Kiều không thích hắn!” Cô bé quay lại nhìn anh trai, đôi mắt to tròn ngập nước, tủi thân vô cùng.

Liễu Thiên Kỳ ôm cô bé vào lòng, dỗ dành: “Thiên Kiều còn nhỏ, đặc điểm của rồng chưa rõ ràng nên An thúc nhìn nhầm thôi. Đừng giận nhé, được không?”

“Ca ca…” Cô bé bĩu môi hờn dỗi, rúc đầu vào ngực anh trai.

Liễu Thiên Tứ vội giải thích với Vương An Dương: “Mẫu phụ, Thiên Kiều không phải rắn đâu, muội ấy là Long tộc, Hắc Lân Giao Long tộc đấy ạ. Hơn nữa, đại ca hiện tại cũng mang một nửa dòng máu của tộc này.”

Tô Thiên Kiều vênh mặt lên, dõng dạc tuyên bố với Vương An Dương: “Đúng thế! Mẫu thân ta là rồng, ca ca ta là rồng, ta cũng là rồng. Cả nhà chúng ta đều là rồng! Là Long tộc cao quý nhất Cẩm Châu đó!”

Vương An Dương nghe giọng nói non nớt đầy tự hào thì bật cười, vội xin lỗi: “Xin lỗi tiểu Thiên Kiều nhé, là ta nhìn nhầm.”

“Vậy còn nghe được!” Cô bé hừ mũi, tỏ vẻ tạm chấp nhận.

“Thiên Kỳ, chuyện này…” Liễu Hà định hỏi thêm nhưng lại thôi.

“Phụ thân, chúng ta về nhà trước đã, về rồi nói tiếp.” Liễu Thiên Kỳ mỉm cười.

“Ừ.”

Cha con sáu người cùng nhau trở về nhà. Khi đến nơi, tiệc rượu đã được bày biện sẵn sàng. Vương Tấn đang ngồi đợi ở bàn ăn.

“An Dương, Liễu Hà, hai con rốt cuộc cũng xuất quan rồi.” Vương Tấn hài lòng nhìn con trai đã đạt Nguyên Anh sơ kỳ và con rể Nguyên Anh đỉnh phong.

“Để nhạc phụ phải lo lắng rồi.” Liễu Hà cung kính hành lễ.

Vương An Dương quan sát cha mình từ đầu đến chân, thấy ông vẫn khỏe mạnh như trăm năm trước mới yên tâm.

“Người một nhà cả, không cần đa lễ. Ngồi xuống ăn cơm đi.” Vương Tấn ra hiệu.

Mọi người lần lượt an tọa. Vương An Dương và Liễu Hà ngồi cạnh Vương Tấn, bốn người con ngồi phía đối diện.

“Ca ca, nhiều đồ ăn ngon quá!” Tô Thiên Kiều nhìn bàn tiệc thịnh soạn, mắt sáng lên.

Liễu Thiên Kỳ lắc đầu: “Không được, những món này làm từ nguyên liệu cấp bốn, cấp năm, muội không ăn được đâu.”

“Hu hu, ca ca…” Nghe cấm ăn, cô bé mếu máo chực khóc.

“Thiên Kiều ngoan, ca ca có quả sữa và cua nhỏ muội thích nhất đây này.” Liễu Thiên Kỳ lấy từ nhẫn không gian ra quả sữa, cua nhỏ và một số món làm từ nguyên liệu cấp một phù hợp với trẻ con.

“Ồ, được rồi…” Cô bé lập tức nín khóc, ngoan ngoãn ngồi ăn phần của mình.

“Hì hì, Thiên Kiều ngoan nhất!” Liễu Thiên Kỳ xoa đầu em gái.

“Dạ, Thiên Kiều là bé ngoan!” Cô bé dùng móng vuốt rồng nhỏ xíu cầm quả sữa lên ăn ngon lành.

Vương An Dương cười thích thú: “Ha ha ha, Thiên Kiều đáng yêu thật đó!”

Liễu Thiên Tứ cũng góp vui: “Đúng vậy, Thiên Kiều là hòn ngọc quý trên tay sư phụ và sư nương con đấy. Mọi người ở Hắc Long Thành đều cưng chiều muội ấy lắm.”

Liễu Hà lo lắng: “Thiên Kiều còn nhỏ thế này, sao các con lại mang theo? Con bé không nhớ cha mẹ sao?” Ông không nhìn ra tuổi thật của cô bé bán yêu này, nhưng nghe giọng nói thì đoán chừng còn rất nhỏ.

Liễu Thiên Tứ cười đáp: “Phụ thân không biết đấy thôi, Thiên Kiều bám đại ca nhất. Chỉ cần có đại ca bên cạnh, muội ấy sẽ không đòi cha mẹ đâu.”

Liễu Thiên Kỳ cũng cười: “Đúng vậy, Thiên Kiều từ nhỏ đã quấn quýt bên con và Tiểu Thụy. Con bé rất ngoan và nghe lời. Mẫu thân mang về phòng, có khi nó còn trốn chạy sang chỗ bọn con nữa đấy.”

“Ra là vậy.” Liễu Hà nghe thế thì yên tâm phần nào.