Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 417
Chương 417: Thiên Kiều bị bắt
- Sướng Ái -
Sau bữa cơm, Liễu Thiên Kỳ giao Tô Thiên Kiều cho Kiều Thụy chăm sóc, rồi đi tìm ông ngoại, phụ thân và An thúc. Hắn kể lại toàn bộ những gì mình đã trải qua cho ba người nghe.
“Hóa ra là như thế.” Liễu Hà gật gù, vẻ mặt đã hiểu rõ.
Vương An Dương xác nhận lại: “Nói vậy, thân xác hiện tại của Thiên Kỳ là Tô Lăng Phi, con trai của Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương. Thiên Kỳ cũng đã nhận họ làm nghĩa phụ nghĩa mẫu. Còn Thiên Tứ thì bái nhập môn hạ Tô Hằng học tập đan thuật, đúng không?”
“Đúng vậy, thưa An thúc.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu.
Liễu Hà nghiêm túc dặn dò: “Thiên Kỳ lần này gặp dữ hóa lành, tai qua nạn khỏi, cũng là nhờ công lớn của vợ chồng Tô đan sư. Thiên Kỳ, sau này con phải hiếu thảo với nghĩa phụ nghĩa mẫu con thật tốt. Dù sao thân xác này cũng là con trai của họ, họ cũng được coi là cha mẹ ruột của con đấy.”
“Dạ thưa phụ thân, hài nhi nhất định sẽ hiếu thuận với họ.” Liễu Thiên Kỳ cung kính đáp.
Vương An Dương cảm kích nói: “Thiên Kỳ, cảm ơn ngươi đã giúp Thiên Tứ tìm được một vị sư phụ lợi hại như vậy.” Y biết rõ tư chất luyện đan của con trai mình chỉ ở mức trung bình, nếu không có Thiên Kỳ giúp đỡ, làm sao một Đan sư cấp bảy lừng danh chịu nhận nó làm đệ tử.
“An thúc khách sáo quá. Ta cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ là tạo cơ hội để Nhị đệ được ở bên cạnh nghĩa phụ thôi. Còn việc thu đồ đệ là do sự nỗ lực của chính bản thân đệ ấy.” Liễu Thiên Kỳ khiêm tốn.
Vương Tấn cười lớn: “Tiểu tử này cũng khôn khéo thật, để Thiên Tứ ở bên cạnh Tô Hằng suốt 5 năm, khiến Tô Hằng phải chủ động mở lời thu đồ đệ.”
Tô Hằng là ai chứ? Là Đan sư cấp bảy! Nếu hắn muốn nhận đồ đệ, các đại gia tộc ở Cẩm Châu này chẳng xếp hàng dài dâng con cháu đến tận cửa ấy chứ? Liễu Thiên Kỳ đúng là cáo già, không cần nói nhiều, cứ để Thiên Tứ dùng tấm lòng chân thành và sự hiếu thuận cảm hóa Tô Hằng. Mưa dầm thấm lâu, chuyện thu đồ đệ cứ thế nước chảy thành sông.
“Ông ngoại quá khen.” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu.
Vương Tấn nheo mắt, đột ngột hỏi: “Hắc Nguyệt Hoa đối với ngươi thế nào?”
Liễu Thiên Kỳ nhướng mày, thầm thán phục sự sâu sắc của ông ngoại. Ông quả nhiên đã tính đến cả nước cờ Hắc Nguyệt Hoa.
“Cữu cữu đối với con cũng được, tuy không hoàn toàn tin tưởng nhưng cũng không quá đề phòng.” Liễu Thiên Kỳ thành thật trả lời.
“Hắc Nguyệt Hoa thực lực rất mạnh, ở Cẩm Châu không ai là đối thủ của hắn. Ngươi nên cố gắng giành được sự tán thành của hắn. Nếu có được chỗ dựa vững chắc này, không thế lực nào ở Cẩm Châu dám động đến ngươi!” Vương Tấn khẳng định chắc nịch.
“Dạ, ông ngoại dạy bảo, Thiên Kỳ xin ghi nhớ.”
Vương An Dương ngạc nhiên hỏi cha: “Vị Hắc Long Vương này lợi hại đến thế sao?”
“Đương nhiên! Hắc Lân Giao là Long tộc duy nhất ở Cẩm Châu, địa vị đứng đầu trong giới Yêu tộc, không ai dám chọc vào. Hơn nữa, thực lực của Hắc Nguyệt Hoa đã đạt đến Luyện Hư hậu kỳ, sắp đột phá l*n đ*nh phong. Hắn lại là Hắc Lân Giao thuần huyết, sức chiến đấu kinh người. Trên mảnh đất Cẩm Châu này, không ai dám dây vào hắn. Ngay cả ta gặp hắn cũng phải cung kính ba phần.” Vương Tấn giải thích. Dù cùng là Luyện Hư nhưng chênh lệch thực lực giữa hai người là rất lớn.
“Ra là vậy.” Vương An Dương gật gù.
Liễu Hà cũng cảm thán: “Không ngờ Thiên Kỳ lại nhận được một người cữu cữu lợi hại như vậy.”
Thấy cha lo lắng, Liễu Thiên Kỳ vội trấn an: “Phụ thân đừng lo, cữu cữu đối với con khá tốt. 5 năm qua ở Hắc Long Thành, tài nguyên tu luyện của con đều do cữu cữu cung cấp. Nghĩa phụ nghĩa mẫu cũng rất thương con, cho con không ít đan dược và linh thạch.”
“Ừm, đã nhận nghĩa phụ nghĩa mẫu, lại dùng thân xác con trai họ, con phải sống hòa thuận, hiếu thảo với họ. Như vậy cũng phần nào an ủi được nỗi đau mất con của họ.” Liễu Hà dặn dò.
“Con biết rồi ạ.”
Vương Tấn nhắc nhở thêm: “Tô Thiên Kiều là con gái của nghĩa phụ nghĩa mẫu con. Con và Tiểu Thụy, Thiên Tứ, Thiên Ý phải trông nom con bé cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện gì hay đi lạc. Nếu không chúng ta khó ăn nói với Hắc Long Thành lắm đấy.”
“Ông ngoại yên tâm, chúng con sẽ chăm sóc tốt cho tiểu Thiên Kiều!” Liễu Thiên Kỳ cam đoan.
Liễu Hà và Vương An Dương xuất quan, hôn lễ của Vương Thiên Ý và Kim Diễm cũng được đưa vào lịch trình. Sau khi xem bói chọn ngày, mọi người quyết định tổ chức hôn lễ sau ba tháng nữa.
Hôn lễ được định ngày, hàng loạt công việc như viết thiệp mời, trang trí tân phòng, chuẩn bị tiệc rượu… ập đến. Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bận tối mắt tối mũi, việc chăm sóc Tô Thiên Kiều đành giao cho Liễu Thiên Tứ.
Lúc mới đến tông môn, Tô Thiên Kiều còn thấy mới lạ, chỗ nào cũng thích thú. Nhưng sau hai tháng, cô bé bắt đầu thấy chán.
“Nhị ca, muội muốn ra ngoài chơi, huynh dẫn muội đi chơi đi!” Tô Thiên Kiều quấn lấy tay Liễu Thiên Tứ nài nỉ.
“Thiên Kiều ngoan, Nhị ca phải luyện đan. Muội đợi ở đây một lát, luyện xong ca sẽ dẫn muội l*n đ*nh núi ngắm sao nhé?” Liễu Thiên Tứ xoa đầu cô bé dỗ dành.
“Không chịu đâu, muội không muốn ngắm sao! Muội muốn đi núi khác, muốn vào khu trung tâm tông môn chơi, chỗ đó đông người, náo nhiệt lắm!” Tô Thiên Kiều nằng nặc đòi đi.
“Được được được, chúng ta đi dạo quanh tông môn. Đợi Nhị ca luyện đan xong sẽ đi ngay, được không?”
“Nhị ca có lừa muội không đó? Lần trước huynh cũng nói dẫn muội đi, xong lại kêu phải đi viết thiệp mời, bỏ mặc muội…” Cô bé bĩu môi hờn dỗi.
“Lần này hứa không lừa muội. Đợi ca một chút thôi!” Liễu Thiên Tứ đặt cô bé lên bàn, rồi quay lại lò luyện đan trong sân.
Tô Thiên Kiều bay ra cửa sổ, nhìn Liễu Thiên Tứ đang chăm chú luyện đan, cô bé chun chun mũi: “Nhị ca toàn lừa người thôi, đi tìm ca ca, bắt ca ca dẫn đi chơi!”
Nghĩ là làm, Tô Thiên Kiều lén lút chuồn khỏi sân viện của Liễu Thiên Tứ.
Bay ra khỏi viện, cô bé cứ thế bay thẳng xuống chân núi. Nhưng bay mãi, bay mãi mà vẫn chẳng thấy sân viện của Liễu Thiên Kỳ đâu.
“Kỳ lạ quá… Sân của ca ca gần sân Nhị ca lắm mà, sao mãi chưa tới?” Vừa bay, Tô Thiên Kiều vừa lẩm bẩm, bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.
Sau khi đi phát hai mươi tấm thiệp mời giúp sư phụ, Mộ Ngôn trở về Bích Thủy Sơn thì trời đã tối. Vừa xuống đến chân núi, chưa kịp về động phủ, y chợt phát hiện một bóng đen đang bay về phía mình. Nheo mắt lại, Mộ Ngôn búng tay, một tia kim quang b*n r*.
“A… A… Sao thế này?” Đang bay ngon lành, Tô Thiên Kiều bỗng thấy mình bị định thân giữa không trung, không nhúc nhích được.
“Vật nhỏ, ngươi từ đâu tới, định đi đâu?” Trong chớp mắt, Mộ Ngôn đã xuất hiện trước mặt cô bé.
“Là ngươi! Là tên xấu xa ngươi trói ta! Mau thả ta ra!” Tô Thiên Kiều trừng mắt hét lên.
“Bích Thủy Sơn là thánh địa của Bích Thủy Tông, không phải ai cũng được phép xông vào. Ngươi vào bằng cách nào? Muốn đi đâu?” Mộ Ngôn nghiêm giọng hỏi.
Bích Thủy Sơn là nơi ở của sư phụ và gia đình, cùng mười ba đệ tử thân truyền dưới chân núi. Ngoài họ ra, không ai được phép bén mảng tới. Vậy con rắn đen nhỏ xíu này chui từ đâu ra?
“Oa oa oa… Ngươi là đồ xấu xa! Ngươi bắt nạt ta! Oa oa oa…” Tô Thiên Kiều òa khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi như mưa rào.
“Ta…” Mộ Ngôn cạn lời. Y búng tay, một sợi dây vàng trói chặt Tô Thiên Kiều lại.
Xách con rắn nhỏ đang bị bó như cái bánh tét, Mộ Ngôn về thẳng động phủ của mình, ném nó lên bàn đá.
“Nói! Ai phái ngươi đến? Ngươi đến Bích Thủy Sơn có ý đồ gì?” Y nghiêm mặt tra khảo.
“Oa… Ngươi bắt nạt người ta, ngươi trói ta, oa oa…” Tô Thiên Kiều khóc càng to hơn.
Mộ Ngôn day day thái dương đang đau nhức vì tiếng khóc: “Câm ngay! Khóc nữa ta ném vào nồi nấu canh bây giờ!”
Tiếng khóc im bặt tức thì.
“Nói! Ngươi từ đâu đến? Đến đây làm gì?” Thấy đôi mắt ngập nước chực trào của tiểu gia hỏa, Mộ Ngôn nhíu mày. Sao y có cảm giác mình đang bắt nạt trẻ con thế nhỉ?
“Không nói! Ngươi thả ta ra trước đã, thả ra ta mới nói!” Tô Thiên Kiều bắt đầu mặc cả.
“Không được…”
“Oa oa oa… Ngươi bắt nạt người ta.” Tô Thiên Kiều lại gào lên.
“Câm miệng! Cấm khóc!” Mộ Ngôn quát lớn, dọa cô bé im thít.
“Có nói hay không? Không nói ta trói ngươi mãi đấy, cho nhịn đói luôn!”
“Ngươi… đồ xấu xa!” Tô Thiên Kiều tủi thân vô cùng.
“Mau nói, ngươi từ đâu đến?” Mộ Ngôn sắp mất hết kiên nhẫn.
“Hắc… Hắc Long Thành.” Cô bé hậm hực đáp.
“Hắc Long Thành? Xa thế sao ngươi đến được đây?” Mộ Ngôn nghi hoặc.
“Ca ca mang ta đến. Còn có Thụy ca và Nhị ca nữa. Ca ca bảo phụ thân của ca ca sắp xuất quan, phải về thăm phụ thân.” Tô Thiên Kiều trả lời như lẽ đương nhiên.
“Ca ca ngươi là ai?”
“Ca ca tên Thiên Kỳ, Nhị ca tên Thiên Tứ, ta tên Thiên Kiều.”
Mộ Ngôn sững người. Thiên Kỳ? Thiên Tứ? Đây chẳng phải là tên của Thập tứ sư đệ và Nhị đệ của đệ ấy sao? Nhưng sư đệ và Liễu trưởng lão đều là Nhân tộc, sao có thể sinh ra một con rắn nhỏ thế này?
“Nói bậy! Thập tứ sư đệ không thể là ca ca ngươi được. Nói mau, ai phái ngươi đến!” Mộ Ngôn quát.
“Không biết! Ta không biết ngươi nói gì hết…” Tô Thiên Kiều ngơ ngác.
“Nếu không nói thật, ta sẽ ném ngươi vào nồi nấu canh!”
“Ngươi? Ngươi muốn ăn thịt ta? Hu hu… đồ người xấu! Đại ác nhân! Oa oa…”
Thấy cô bé lại khóc ré lên, Mộ Ngôn đau đầu nhíu mày: “Đừng khóc nữa.”
“Ngươi… ngươi…” Tô Thiên Kiều sợ hãi nấc nghẹn.
“Dám khóc tiếng nữa thử xem, ta nuốt sống ngươi luôn đấy!” Đáng chết, khóc làm y ong hết cả đầu.
“Ngươi… ngươi tàn bạo quá!” Tô Thiên Kiều mếu máo, không dám khóc thành tiếng nữa.
