Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 419

Chương 419: Thiên Kiều bị phát hiện

- Sướng Ái -

Nhận được lệnh bài của sư phụ, Hạng Kinh Thiên không dám chậm trễ, lập tức triệu tập tất cả các sư đệ đến động phủ của mình.

“Lão Thất vẫn chưa về sao?” Hạng Kinh Thiên nhìn quanh một lượt, thấy vắng mặt Mộ Ngôn thì nhíu mày.

Lão Cửu lắc đầu: “Vẫn chưa, ta qua động phủ của hắn rồi nhưng không thấy ai.”

Hạng Kinh Thiên gật đầu, giơ cao lệnh bài của Vương Tấn, dõng dạc nói: “Sư phụ có lệnh, chúng ta phải lập tức tìm kiếm tung tích của Tô Thiên Kiều trên Bích Thủy Sơn. Không được bỏ sót bất kỳ ngọn cỏ gốc cây nào, nhất định phải tìm được người càng sớm càng tốt.”

Hàm Ngưu ngơ ngác hỏi: “Tứ sư huynh, Tô Thiên Kiều là ai? Trông như thế nào vậy?”

Lão Thập cũng than thở: “Đúng đấy, đến một bức tranh cũng không có thì tìm kiểu gì?”

Hạng Kinh Thiên nghiêm túc giải thích: “Tô Thiên Kiều là bán yêu tộc, năm nay năm tuổi, chưa thể hóa hình. Hình dáng là một con rồng nhỏ màu đen, dài bằng nửa cánh tay, biết nói tiếng người, giọng rất ngọt ngào, giọng sữa em bé.”

“Rồng? Là rồng thật sao?” Các sư đệ nhìn nhau đầy kinh ngạc.

“Đúng vậy, là Hắc Giao Long, con gái của công chúa Hắc Lân Giao. Nhưng đặc điểm rồng của con bé chưaa rõ ràng lắm, nhìn qua giống một con rắn đen nhỏ.” Hạng Kinh Thiên bổ sung thêm chi tiết quan trọng.

“Ồ!” Mọi người gật đầu hiểu rõ.

“Lão Ngũ, lão Lục, lão Bát và Tử Bằng đi theo ta tìm kiếm phía đông. Lão Cửu dẫn những người còn lại tìm phía tây. Nếu tìm thấy thì lập tức báo tin cho sư phụ và cho chúng ta biết.”

“Đệ đã rõ, Tứ sư huynh!” Lão Cửu nhận lệnh.

“Tô Thiên Kiều này thân phận vô cùng quan trọng. Ý sư phụ là phải tìm được bằng mọi giá. Mọi người vất vả một chút nhé!”

“Rõ!”

Mười người chia làm hai ngả, bắt đầu cuộc tìm kiếm gắt gao trên khắp Bích Thủy Sơn.

Trong khi đó, Liễu Thiên Kỳ dẫn đầu nhóm tìm kiếm từ trên đỉnh núi, bắt đầu từ phòng của Liễu Thiên Tứ rà soát dần xuống chân núi. Dọc đường, Liễu Thiên Kỳ liên tục sử dụng huyết mạch cảm ứng để định vị em gái, nhưng lạ thay, mấy lần thử đều không có kết quả. Điều này khiến hắn càng thêm lo lắng cho an nguy của Thiên Kiều.

Thế nhưng, nhân vật chính khiến cả tông môn náo loạn lúc này lại đang vui vẻ bơi lội tung tăng trong một con suối nhỏ trên ngọn núi yên tĩnh.

“Mộ Ngôn ca ca, nước ở đây trong mát quá!” Tô Thiên Kiều quẫy đuôi, bơi lội thỏa thích.

Mộ Ngôn xắn ống quần đứng giữa dòng suối ngập đến bắp chân, đang lúi húi bắt cá cho ai đó, nghe vậy liền dọa: “Cẩn thận đấy, suối tuy nhỏ nhưng cũng có cá cấp hai cấp ba. Coi chừng bị cá ăn thịt bây giờ.”

Tô Thiên Kiều hừ lạnh: “Hừ, coi thường người ta quá, cá nào dám ăn thịt ta chứ!”

Tuy thực lực chỉ mới Ngưng Khí tầng năm, nhưng bé là rồng, huyết thống cao quý áp chế mọi loài thủy tộc, lũ cá tôm trong nước này còn lâu mới dám đụng đến bé!

“Ha ha ha, cá cấp ba to hơn ngươi nhiều đấy!” Mộ Ngôn bật cười. Y vung tay, một luồng kim quang hóa thành tấm lưới, vớt lên cả đống cá tôm tươi rói.

“Oa, lợi hại quá, bắt được nhiều quá!” Tô Thiên Kiều phấn khích nhảy phắt vào lòng Mộ Ngôn.

“Này, ngươi làm ướt hết áo ta rồi!” Mộ Ngôn nhìn con rắn nhỏ ướt sũng đang đu bám trên vai mình, bất đắc dĩ kêu lên.

“Hì hì, Mộ Ngôn ca ca đừng giận mà!” Tô Thiên Kiều dụi cái đầu nhỏ vào cằm y làm nũng.

Mộ Ngôn bật cười, xách thùng cá cùng tiểu gia hỏa lên bờ.

Tô Thiên Kiều nằm bò bên cạnh thùng nước, nhìn đám cá tôm đang nhảy tanh tách, nghiêng đầu thắc mắc: “Kỳ lạ, cua nhỏ và tép riu ta ăn trước đây toàn màu đỏ, sao lũ này lại màu đen sì thế kia?”

Mộ Ngôn đen mặt: “Đó là đồ sống. Còn cái ngươi ăn là đồ chín!”

“Vậy… Mộ Ngôn ca ca làm chín chúng cho ta ăn được không?” Đôi mắt to tròn long lanh nhìn y đầy mong chờ.

Mộ Ngôn giật khóe miệng. Nấu ăn á? Y tu tiên bao năm nay toàn ăn Tích Cốc Đan cho qua bữa.

“Mộ Ngôn ca ca, ta đói bụng rồi. Đói lắm!” Thấy y chần chừ, Tô Thiên Kiều lại giở chiêu làm nũng, quấn lấy vai hắn mè nheo.

Nhìn tiểu gia hỏa đáng yêu đang ra sức lấy lòng mình, Mộ Ngôn thở dài đầu hàng: “Ta đúng là mắc nợ ngươi mà.”

“Hì hì, Mộ Ngôn ca ca là tốt nhất!”

Dưới ánh mắt háo hức của Tô Thiên Kiều, Mộ Ngôn lóng ngóng lấy nồi niêu ra, múc nước suối rồi ném tất cả cua, tôm, cá vào nấu chung một nồi lẩu thập cẩm.

Nửa canh giờ sau…

Gặm con cua nhỏ do Mộ Ngôn nấu, mặt Tô Thiên Kiều méo xệch: “Mộ Ngôn ca ca, dở quá đi!”

Mộ Ngôn lườm một cái. Tiểu gia hỏa này miệng lưỡi kén chọn thật đấy.

“Tối nay ăn tạm đi. Mai gặp sư phụ xong, ta sẽ đưa ngươi đi tìm Bát sư đệ. Hắn là Linh Trù sư, chỗ hắn mới có đồ ngon.”

“Được rồi…” Tô Thiên Kiều miễn cưỡng gật đầu.

Ăn qua loa vài miếng, Tô Thiên Kiều bỏ dở không ăn nữa. Mộ Ngôn đành thu dọn đồ đạc, đưa tiểu gia hỏa về động phủ nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, Mộ Ngôn chuẩn bị đi gặp sư phụ phục mệnh. Y định bỏ Tô Thiên Kiều vào túi dưỡng thú, nhưng cô bé nhất quyết không chịu, chê trong đó tối om đáng sợ. Hết cách, Mộ Ngôn đành để bé nằm trên vai mình.

“Nhớ kỹ, gặp sư phụ ta tuyệt đối không được lên tiếng. Phải giữ im lặng, biết chưa?” Trước khi ra khỏi cửa, Mộ Ngôn nghiêm mặt dặn dò.

“Biết rồi ạ, không nói một lời!” Tô Thiên Kiều ngoan ngoãn hứa.

“Biết thế là tốt!” Mộ Ngôn hài lòng xoa đầu nó.

“Gặp cái người tên là Sư Phụ xong, chúng ta sẽ đi tìm Bát sư đệ ăn đồ ngon phải không?”

“Đúng vậy. Nhưng mà sư phụ không phải tên người, đó là một cách xưng hô tôn kính.” Mộ Ngôn kiên nhẫn giải thích.

“Cái này ta biết, giống như phụ thân ta vậy, ta gọi là phụ thân, còn Nhị ca thì gọi là sư phụ.” Tô Thiên Kiều tỏ vẻ hiểu biết.

“Ha ha ha, vậy thì ngươi nên gọi người đó là sư huynh, chứ không phải Nhị ca.” Mộ Ngôn cười sửa lưng.

“Không đúng, ca ca bảo ta gọi là Nhị ca mà.”

“…” Mộ Ngôn cạn lời.

“Mộ Ngôn ca ca, lát nữa ăn xong chúng ta đi tìm ca ca và Nhị ca nhé. Không thấy ta, họ sẽ lo lắng đó.” Tô Thiên Kiều nghiêm túc nói.

“Được thôi. Thế ngươi nói cho ta biết, ca ca và Nhị ca ngươi tên là gì?”

“Ca ca ta tên Thiên Kỳ, Nhị ca tên Thiên Tứ. Cho nên phụ thân đặt tên ta là Thiên Kiều.”

Mộ Ngôn nhíu mày suy nghĩ. Thiên Kỳ, Thiên Tứ? Đây chẳng phải là tên cũ của Thập tứ sư đệ và em tria hắn sao? Nhưng Thập tứ sư đệ và Liễu trưởng lão đều là Nhân tộc, làm sao có thể là anh em ruột thịt với con rắn nhỏ này được?

“Tiểu gia hỏa, ngươi chắc chắn đại ca và nhị ca ngươi tên như vậy chứ? Họ là Nhân tộc, không thể là anh trai ngươi được.”

“Nhị ca là Nhân tộc, không phải anh ruột. Nhưng ca ca ta không phải, ca ca là bán yêu giống ta. Hơn nữa thú hình của ca ca to lớn và đẹp lắm. Ta từng thấy rồi!” Tô Thiên Kiều tự hào khoe, trong lòng cô bé, hình dạng rồng của anh trai và mẹ là đẹp nhất trần đời.

“Chuyện này…” Mộ Ngôn càng thêm nghi hoặc. Thập tứ sư đệ không phải con ruột của Thiếu chủ, chẳng lẽ mẹ ruột của sư đệ là Yêu tộc?

Đang mải suy nghĩ, Mộ Ngôn đụng mặt nhóm lão Cửu đang đi xuống núi.

“Thất sư huynh, huynh về rồi à?”

“Ừ. Lão Cửu, lão Thập, Thập Nhất, Thập Nhị, Thập Tam… Các đệ muội đi đâu mà đông đủ thế này?” Mộ Ngôn ngạc nhiên hỏi. Chẳng lẽ có chuyện gì lớn xảy ra?

Lão Cửu thở dài thườn thượt: “Haizz, đừng nhắc nữa. Bọn đệ đi tìm người cả đêm qua mà chẳng thấy tăm hơi đâu.”

“Tìm người? Ai vậy? Chẳng lẽ có thích khách đột nhập?” Mộ Ngôn chột dạ. Không lẽ bọn họ đang tìm con rắn nhỏ này?

“Không phải thích khách. Là một đứa trẻ tên Tô Thiên Kiều. Nghe nói là Long tộc! Sư phụ ra lệnh phải tìm cho bằng được. Không chỉ chúng ta, bên Đan đường cũng đang lật tung cả lên để tìm đấy!” Lão Cửu kể lể.

“Long tộc? Chẳng lẽ là tộc Hắc Lân Giao?” Ở Cẩm Châu này chỉ có một Long tộc đó thôi.

“Đúng vậy!” Lão Cửu gật đầu.

“Ồ, vậy ta đi bẩm báo sư phụ một tiếng rồi sẽ quay lại tìm cùng các ngươi.” Mộ Ngôn nói, trong lòng thầm tính toán. Chuyện này xem ra rất quan trọng.

“Được, Thất sư huynh mau đi đi.”

“Ừ.” Mộ Ngôn rảo bước đi tiếp.

Mọi người nhìn theo bóng lưng Mộ Ngôn. Đột nhiên, Thập Tam muội khựng lại, ánh mắt dán chặt vào cái đuôi nhỏ đang đung đưa trên vai Mộ Ngôn.

“Thập Tam, muội sao thế?” Lão Cửu khó hiểu.

“Cửu sư huynh, nhìn kĩ vai Thất sư huynh xem, cái gì thế kia?” Thập Tam muội chỉ tay.

“Trên vai?” Mọi người đồng loạt nhìn theo.

“Ủa, hình như là cái đuôi rắn?” Lão Thập trợn mắt.

“Không, không phải rắn. Ta cảm nhận được uy áp. Huyết thống của nó cao hơn ta nhiều. Tuyệt đối không phải Xà tộc.” Thập Tam muội lắc đầu quả quyết. Cô là Yêu tu Xà tộc nên cảm nhận rất rõ ràng.

Lão Thập Nhị kích động: “Chẳng lẽ là rồng? Là Tô… Tô…”

“Tô Thiên Kiều!” Lão Cửu hét lên, lập tức lao về phía Mộ Ngôn. Cả nhóm cũng vội vàng đuổi theo.

Tô Thiên Kiều thấy đám người hùng hổ lao tới thì sợ hãi: “Mộ Ngôn ca ca, bọn họ có phải người xấu không?”

“Tại sao ngươi nghĩ họ là người xấu?” Mộ Ngôn hỏi lại.

“Vì họ muốn tìm ta, muốn bắt ta mà!” Cô bé trả lời tỉnh bơ.

“Tìm ngươi? Ha ha ha, tiểu gia hỏa ngươi đang mơ tưởng gì thế? Họ đang tìm rồng cơ mà.” Mộ Ngôn cười khổ.

“Nhưng ta chính là rồng mà! Ta chính là Tô Thiên Kiều nè!”

“Ngươi… ngươi nói cái gì?”

Mộ Ngôn khựng lại, chết sững tại chỗ, quay đầu nhìn trân trân vào con “rắn nhỏ” trên vai mình.