Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 420
Chương 420: Tìm về Thiên Kiều
- Sướng Ái -
Mộ Ngôn vừa dừng bước, nhóm lão Cửu năm người lập tức vây quanh hắn.
“Các ngươi làm sao vậy?” Mộ Ngôn ngạc nhiên nhìn đám người.
Lão Cửu chỉ vào con rắn nhỏ trên vai Mộ Ngôn, hỏi dồn: “Thất sư huynh, con… con này huynh kiếm đâu ra thế?”
“Ta… tối qua ta vô tình gặp được.” Mộ Ngôn ấp úng, không dám nói là bắt được ngay tại Bích Thủy Sơn.
“Nó… nó có biết nói không? Có phải tên là Tô Thiên Kiều không?” Lão Cửu hỏi tiếp.
Mộ Ngôn nhíu mày, hỏi lại: “Tô Thiên Kiều là ai? Tại sao sư phụ nhất định phải tìm cho bằng được?” Y phải đảm bảo an toàn cho tiểu gia hỏa này trước khi tiết lộ bất cứ điều gì.
Lão Cửu nghiêm túc giải thích: “Tô Thiên Kiều là con gái của công chúa tộc Hắc Lân Giao, là muội muội của Thập tứ. Tối qua bé nó đi lạc ở chỗ Nhị thiếu gia. Sư phụ đã ra lệnh cho chúng ta và Đan đường cùng nhau tìm kiếm.”
“Muội muội của Thập tứ? Là cùng mẹ khác cha?” Mộ Ngôn ngỡ ngàng. Hóa ra tiểu gia hỏa không nói dối, là do y đa nghi sao?
“Không, là cùng cha cùng mẹ. Thập tứ trước đây gặp chút sự cố, phải đổi sang thân xác khác. Tô Thiên Kiều là muội muội ruột của thân xác hiện tại mà đệ ấy đang sử dụng.” Lão Cửu kiên nhẫn giải thích ngọn ngành cho sư huynh mình.
“Cái gì?” Mộ Ngôn kinh ngạc tột độ. Đổi thân xác? Chẳng phải là đoạt xá sao? Thập tứ sư đệ đoạt xá con trai công chúa Hắc Lân Giao? Vậy là hắn đã trở thành ca ca của Tô Thiên Kiều ư?
Thập Tam Muội không quan tâm đến vẻ mặt sững sờ của Mộ Ngôn, nàng chăm chú nhìn con rồng nhỏ trên vai hắn.
“Ngươi là một con rồng nhỏ đúng không? Tuy hình dáng chưa giống rồng lắm, nhưng ta có thể cảm nhận được huyết thống cao quý và mạnh mẽ của ngươi. Nếu ta không có thực lực Kim Đan, chắc chắn ta không thể lại gần ngươi được.”
Tô Thiên Kiều đảo đôi mắt to tròn, lanh lợi đáp: “Bởi vì ngươi là rắn nhỏ, hơn nữa còn là rắn huyết mạch thấp kém.”
Thập Tam muội tiếp tục hỏi: “Ngươi là Tô Thiên Kiều, muội muội của Thiên Kỳ sư đệ, đúng không?”
“Đúng vậy, chính là ta.” Tô Thiên Kiều gật đầu thừa nhận.
Lão Thập reo lên: “Cửu sư huynh, mau báo tin cho sư phụ, chúng ta tìm được Tô Thiên Kiều rồi!”
“Ừ.” Lão Cửu vội vàng truyền tin cho sư phụ và nhóm Tứ sư huynh.
Mộ Ngôn nhẹ nhàng xoa đầu tiểu long: “Tiểu gia hỏa!”
“Mộ Ngôn ca ca, đừng lo lắng, nàng ta là rắn, ta không sợ nàng đâu. Ngươica cũng không cần sợ.” Tô Thiên Kiều trấn an.
Mộ Ngôn bật cười: “Họ là sư đệ sư muội của ta, ta không sợ họ.”
“Vậy… họ có phải người xấu không?” Tô Thiên Kiều chớp mắt ngây thơ, nghiêm túc hỏi.
“Không, họ không phải người xấu, sẽ không bắt nạt ngươi đâu.” Mộ Ngôn bất đắc dĩ giải thích.
“Thế còn sư phụ ngươi? Ông ấy có phải người xấu không? Có ăn thịt ta không?”
“Không, sư phụ sẽ không ăn thịt ngươi. Sư phụ ta chính là ông ngoại của Nhị ca ngươi, ngươi chắc đã gặp rồi.”
“Ông ngoại? À, ta biết rồi. Là cái người mặc áo tím, dưới mũi mọc một đống lông mũi to tướng ấy hả?” Tô Thiên Kiều nhớ lại.
“Phụt…” Lão Thập không nhịn được cười phá lên.
Mộ Ngôn giật khóe mắt, vội sửa lại: “Đó không phải lông mũi, đó là râu.”
“Râu? Râu là cái gì?” Tô Thiên Kiều tròn mắt tò mò.
“Râu là râu, đàn ông đều mọc râu.”
“Nhưng Mộ Ngôn ca ca không có râu, ca ca không có râu, Nhị ca không có râu, Thụy ca cũng không có. Bọn họ cũng đâu có râu?” Cô bé thắc mắc.
“Đàn ông ai cũng mọc râu, chỉ là mọi người cạo đi thôi.” Mộ Ngôn kiên nhẫn giải thích.
“Cạo sao?” Tô Thiên Kiều nghi hoặc, vươn móng vuốt nhỏ sờ lên cằm và môi Mộ Ngôn. “Hình như hơi đâm tay. Mộ Ngôn ca ca cũng có râu nè.” Cô bé nhìn chằm chằm vào cằm hắn.
“Ừ.” Mộ Ngôn gật đầu, gạt hai cái móng vuốt tác quái ra.
Lão Cửu thông báo: “Thất sư huynh, sư phụ bảo chúng ta đưa Tô Thiên Kiều đến sân viện của người.”
“Được.” Mộ Ngôn cùng các sư đệ lên núi yết kiến Vương Tấn.
Tại nơi ở của Vương Tấn, sáu đồ đệ cùng bước vào đại sảnh.
“Đồ nhi bái kiến sư phụ!” Mọi người đồng thanh hành lễ.
“Vất vả cho các ngươi rồi.” Vương Tấn phẩy tay.
“Ông ngoại, ca ca đâu? Nhị ca đâu? Thụy ca đâu?” Tô Thiên Kiều nhìn quanh quất hỏi.
Vương Tấn thở phào nhẹ nhõm khi thấy Tô Thiên Kiều bình an vô sự trên vai Mộ Ngôn: “Ôi tiểu tổ tông của ta, các ca ca của con đi tìm con khắp nơi đấy.”
“Ông ngoại, con đói bụng!” Tô Thiên Kiều bay vào lòng Vương Tấn làm nũng.
“Được rồi được rồi, lát nữa bảo ca ca con nấu cơm cho ăn nhé.” Vương Tấn dỗ dành.
“Không cần ca ca, Mộ Ngôn ca ca bảo Bát Sư Đệ là Linh Trù sư, biết nấu cơm ngon. Muốn hắn nấu á!” Tô Thiên Kiều ngẩng đầu quả quyết.
“Bát Sư Đệ?” Vương Tấn giật khóe miệng.
“Không có người này sao? Mộ Ngôn ca ca bảo có người tên Bát Sư Đệ là linh trù sư mà?” Cô bé nghiêng đầu thắc mắc.
Mọi người trong phòng đều buồn cười. Vương Tấn cười lớn: “Ha ha ha, đồ ngốc, lão Bát tên là Chung Hải. ‘Bát sư đệ’ là cách Lão Thất gọi, đó không phải tên người.”
“À, vậy là Chung Hải ca ca rồi. Bảo Chung Hải ca ca nấu cơm cho con ăn nha ông ngoại?” Tô Thiên Kiều lắc lư cái đuôi nhỏ.
Nghe cô bé gọi “Chung Hải ca ca”, Mộ Ngôn bất giác cau mày. Danh xưng thân mật này thốt ra từ miệng tiểu gia hỏa khiến y có cảm giác bảo bối nhà mình bị kẻ khác cướp mất. Cảm giác này thật khó chịu, làm sắc mặt y trầm xuống vài phần.
“Được, con muốn gì cũng được. Nhưng cấm không được chạy lung tung nữa. Bên ngoài nhiều người xấu lắm, họ sẽ bắt con ăn thịt đấy. Biết chưa?” Vương Tấn dọa dẫm.
“Dạ, con biết rồi. Mộ Ngôn ca ca cũng bảo người xấu nhiều lắm, họ sẽ ăn thịt con.” Tô Thiên Kiều gật đầu lia lịa.
“Biết là tốt!” Vương Tấn xoa đầu cô bé, rồi quay sang các đồ đệ: “Không còn việc gì nữa, mọi người về nghỉ ngơi đi. Lão Cửu, lát nữa gọi lão Bát qua đây. Nhớ báo tin cho Đan Đường là đã tìm thấy người rồi.”
“Dạ, thưa sư phụ.” Mọi người lui ra.
Riêng Mộ Ngôn vẫn đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào con rắn nhỏ trong lòng sư phụ.
“Lão Thất, con còn việc gì sao?” Vương Tấn ngạc nhiên hỏi.
“Không… không có gì ạ. Sư phụ, hai mươi tấm thiệp mời người giao, con đã phát xong hết rồi.” Mộ Ngôn báo cáo.
“Ừ, tốt lắm, con đi nghỉ ngơi đi.”
“Dạ.” Mộ Ngôn lưu luyến nhìn con rắn nhỏ thêm một lần nữa rồi mới cúi đầu, quay người rời đi.
Tô Thiên Kiều nhìn theo bóng lưng Mộ Ngôn, chớp chớp mắt, rồi gọi với theo: “Mộ Ngôn ca ca!”
Mộ Ngôn vừa bước một chân ra cửa, nghe tiếng gọi nũng nịu liền khựng lại, quay ngoắt người nhìn tiểu gia hỏa.
“Mộ Ngôn ca ca, nghỉ ngơi xong, ngày mai… ngày mai ngươi có đến tìm ta chơi không?” Tô Thiên Kiều nghiêng đầu, đôi mắt ngây thơ nhìn thẳng vào mắt y, hỏi đầy mong chờ.
“Chuyện này…” Mộ Ngôn nhìn sang sư phụ cầu cứu.
Vương Tấn hiểu ý, nói: “Dạo này Thiên Ý sắp thành thân, Thiên Kỳ và Thiên Tứ đều bận rộn. Nếu con không có việc gì thì qua đây chơi với Thiên Kiều đi!”
“Dạ, đa tạ sư phụ!” Mộ Ngôn vội vàng cảm tạ, khóe miệng lạnh lùng hiếm hoi nở một nụ cười dịu dàng.
“Tiểu gia hỏa, ngày mai ta sẽ đến tìm ngươi!” Y trịnh trọng hứa hẹn.
“Được, ta đợi Mộ Ngôn ca ca!”
“Ừ!” Mộ Ngôn vui vẻ rời đi.
Nhìn bộ dạng hớn hở của đệ tử, Vương Tấn khẽ nhíu mày suy tư.
*
Một nén nhang sau…
“Thiên Kiều!”
Cửa mở toang, Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy và Liễu Thiên Tứ lao vào phòng.
“Ca ca, Nhị ca, Thụy ca!” Tô Thiên Kiều reo lên vui sướng.
“Trời ơi, tiểu Thiên Kiều, muội chạy đi đâu thế, làm bọn ta tìm cả buổi tối!” Kiều Thụy vừa mắng yêu vừa xách cổ con rắn nhỏ từ lòng ông ngoại về.
“Ông ngoại, cảm ơn người đã tìm thấy Thiên Kiều.” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu tạ ơn.
“Không có gì to tát đâu. Là Thất sư huynh con tìm thấy đấy. Nhưng từ nay các con phải trông chừng Thiên Kiều cẩn thận. Còn một tháng nữa là hôn lễ của Thiên Ý, khách khứa từ xa sắp tới, người trong tông môn sẽ đông đúc và phức tạp hơn. Nếu để lạc mất lần nữa, gặp phải kẻ xấu bắt đi làm thịt thì khổ.” Vương Tấn nghiêm giọng nhắc nhở, ánh mắt liếc nhìn con bé trong lòng Kiều Thụy.
Tô Thiên Kiều nghe dọa thì sợ hãi rúc sâu vào người Kiều Thụy.
“Dạ, con biết rồi. Ông ngoại yên tâm, chúng con sẽ chăm sóc Thiên Kiều thật tốt!” Liễu Thiên Kỳ cam đoan.
“À, Thất sư huynh con đã phát xong thiệp mời, tạm thời không có việc gì. Ngày mai nó sẽ qua chỗ các con phụ giúp trông nom Thiên Kiều. Thêm người trông coi cũng đỡ vất vả hơn.” Vương Tấn thông báo.
“Thất sư huynh?” Liễu Thiên Kỳ mím môi. Vị Thất sư huynh này trước giờ không bế quan thì cũng đi làm nhiệm vụ, hắn chưa từng gặp mặt. Với hắn, người này hoàn toàn xa lạ.
“Đúng vậy, Thất sư huynh con tên là Mộ Ngôn. Kim linh căn, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, là một kiếm tu.” Vương Tấn giới thiệu sơ lược.
“Dạ.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
