Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 421
Chương 421: Thân thế của Mộ Ngôn
- Sướng Ái -
Tại phòng Liễu Thiên Kỳ.
Sau khi trở về, Liễu Thiên Kỳ đặt Tô Thiên Kiều lên bàn. Cả ba người – Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy, Liễu Thiên Tứ – vây quanh chiếc bàn, sáu con mắt đổ dồn vào phạm nhân nhỏ bé.
“Ca ca, Thụy ca, Nhị ca…” Tô Thiên Kiều tủi thân gọi tên từng người, nhưng ai nấy đều im lặng, không thèm đoái hoài đến bé.
“Ca ca, ca đừng giận mà, Thiên Kiều… Thiên Kiều biết sai rồi.” Cô bé vươn móng vuốt nhỏ xíu nắm lấy ống tay áo Liễu Thiên Kỳ, ngoan ngoãn nhận lỗi.
Liễu Thiên Kỳ lạnh lùng gạt móng vuốt nhỏ ra, mặt vẫn trầm như nước.
“Ca ca!” Tô Thiên Kiều chun mũi, gọi với theo đầy tội nghiệp. Liễu Thiên Kỳ quay đi, giả vờ không nghe thấy.
“Thụy ca!” Cô bé chuyển hướng sang Kiều Thụy, ánh mắt long lanh cầu cứu. Nhưng Kiều Thụy cũng quay mặt đi chỗ khác.
“Nhị ca!” Cô bé quay sang Liễu Thiên Tứ. Liễu Thiên Tứ chỉ biết cúi đầu im lặng.
“Các ngươi… các ngươi đều giận ta có phải không?” Tô Thiên Kiều bĩu môi, mếu máo hỏi.
“Muội nói xem? Ta đã dặn bao nhiêu lần rồi? Tông môn rất rộng lớn, có rất nhiều người xấu, bảo muội không được chạy lung tung, muội cứ không nghe. Nếu bị kẻ xấu bắt đi nấu canh, muội bảo chúng ta biết đi đâu tìm?” Liễu Thiên Kỳ xanh mặt, nghiêm khắc răn dạy cô em gái bướng bỉnh.
“Ca ca, ca ca… oa oa…” Bị mắng, Tô Thiên Kiều òa khóc nức nở.
“Thiên Kỳ, Thiên Kiều còn nhỏ mà, huynh đừng mắng muội ấy nữa!” Kiều Thụy thấy cô bé khóc thương tâm quá thì mủi lòng, định bế lên dỗ dành nhưng bị Liễu Thiên Kỳ ngăn lại.
“Ta mà không mắng thì nó còn làm loạn đến tận trời xanh. Đến lời đại ca nói mà nó còn không nghe, thật là vô pháp vô thiên!” Liễu Thiên Kỳ trừng mắt nhìn Tô Thiên Kiều, vẻ mặt vẫn chưa hạ hỏa.
Thấy sắc mặt khó coi của anh trai, Tô Thiên Kiều sợ hãi lí nhí: “Ca ca, xin lỗi, xin lỗi, Thiên Kiều biết sai rồi. Thiên Kiều không phải định trốn đi chơi đâu, chỉ là thấy Nhị ca bận luyện đan không rảnh chơi cùng, nên mới đi tìm ca ca. Nhưng mà… nhưng mà muội lỡ đi lạc đường.”
Thấy em gái khóc lóc nhận lỗi, Liễu Thiên Tứ cũng đau lòng và áy náy: “Đại ca, ngươi đừng trách Thiên Kiều. Chuyện này không phải lỗi của muội ấy, là lỗi của đệ, là đệ không trông nom cẩn thận.”
“Đệ? Ta còn chưa nói đến đệ đâu! Đợi ta dạy dỗ xong con bé, hai người cùng nhau chịu phạt. Trưởng huynh như cha, lời ta nói các ngươi đều coi như gió thoảng bên tai phải không? Các ngươi giỏi giang như thế, còn cần ta làm đại ca làm gì nữa?” Liễu Thiên Kỳ quay sang quạt luôn cả Liễu Thiên Tứ.
Nghe vậy, cả Thiên Tứ và Thiên Kiều đều cúi gằm mặt, không dám ho he tiếng nào.
“Thiên Kiều không nghe lời, lén lút chạy ra ngoài, phạt muội ba ngày không được ăn quả sữa. Thiên Tứ, đến em gái cũng trông không xong, lát nữa đi luyện quyền cùng ta. Hai người có ý kiến gì không?” Liễu Thiên Kỳ lạnh giọng hỏi.
“Không… không có ý kiến!” Thiên Kiều nước mắt lưng tròng đáp. Trong lòng đau như cắt, hu hu, ba ngày không được ăn quả sữa, thảm quá đi.
“Đệ… đệ cũng không có ý kiến.” Liễu Thiên Tứ lắc đầu. Dù biết luyện quyền với đại ca chẳng khác nào bị ăn đòn trá hình, nhưng y cam tâm tình nguyện chịu phạt. Chuyện Thiên Kiều đi lạc hoàn toàn là trách nhiệm của y.
“Tốt!” Liễu Thiên Kỳ hài lòng với thái độ nhận lỗi của hai em.
“Thiên Kiều, tối qua muội đã đi những đâu? Gặp chuyện gì? Kể lại đầu đuôi cho ta nghe.” Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc hỏi. Huyết mạch cảm ứng không nhạy, chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra.
“Dạ.” Tô Thiên Kiều gật đầu, kể lại tường tận mọi chuyện.
“Cái gì? Muội bị Thất sư huynh khế ước?” Kiều Thụy kinh hãi thốt lên.
“Hèn gì ta dùng huyết mạch cảm ứng không thấy muội. Hóa ra là bị người ta khế ước!” Dù là yêu thú hay Yêu tộc, một khi ký kết chủ tớ khế ước, huyết mạch cảm ứng giữa người thân sẽ tự động bị che chắn.
“Đại ca, chuyện này phải làm sao đây?” Liễu Thiên Tứ lo lắng hỏi. Đùa gì vậy? Thiên Kiều đâu phải yêu thú, đó là con gái của sư phụ, sao có thể bị người ta tùy tiện khế ước như thế?
Liễu Thiên Kỳ suy tư một chút rồi nói: “Lão Nhị, đi gọi Lão Tam lên đây, ta có chuyện muốn hỏi đệ ấy!”
“Dạ!” Liễu Thiên Tứ vội vã đi gọi.
“Thiên Kỳ!” Kiều Thụy lo lắng nhìn ái nhân.
“Không sao đâu, hỏi Tam đệ về tình hình của Mộ Ngôn trước đã. Ngày mai y đến, bảo y giải trừ khế ước là xong!” Dù sao Mộ Ngôn cũng là đệ tử của ông ngoại, chắc chắn sẽ không từ chối yêu cầu này.
“Ừm.” Kiều Thụy gật đầu.
“Ca ca, khế ước không tốt sao? Muội không được khế ước với Mộ Ngôn ca ca sao?” Tô Thiên Kiều ngây thơ hỏi.
“Thiên Kiều, khế ước thú sủng chỉ dành cho yêu thú. Muội không phải yêu thú, muội là Yêu tộc. Không thể bị người ta khế ước, cũng không thể làm thú sủng cho ai cả, hiểu không?” Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc giải thích.
“Nhưng mà… nhưng mà Mộ Ngôn ca ca bảo…”
“Hắn bảo, muội mới quen hắn có một ngày, đừng có cái gì cũng nghe lời hắn. Hắn chỉ là người lạ đối với muội thôi. Ta mới là anh ruột của muội. Chẳng lẽ muội thà tin hắn còn hơn tin ta sao?” Liễu Thiên Kỳ bất mãn chất vấn.
“Không, đương nhiên không phải, muội tất nhiên là tin ca ca rồi. Nhưng muội thấy Mộ Ngôn ca ca cũng là người tốt, hơn nữa huynh ấy đối xử với muội cũng rất tốt, còn tìm đồ ăn cho muội nữa.” Tô Thiên Kiều bĩu môi, cảm thấy hơi oan ức cho Mộ Ngôn ca ca.
“Đồ ngốc, người tốt kẻ xấu không dễ phân biệt thế đâu. Muội còn nhỏ quá, chưa hiểu lòng người hiểm ác là thế nào!” Kiều Thụy ôm cô bé vào lòng, thở dài. Y cũng rất không hài lòng việc Thất sư huynh tự tiện khế ước Thiên Kiều.
“Dạ, muội biết rồi.” Thiên Kiều ngoan ngoãn dụi đầu vào ngực Kiều Thụy.
Một lát sau, Liễu Thiên Tứ dẫn Vương Thiên Ý và Kim Diễm đến.
“Đại ca tìm đệ?” Vương Thiên Ý ôm tiểu hồ ly, nhẹ giọng hỏi.
“Đã thử hỷ phục chưa?” Liễu Thiên Kỳ nhìn tân lang quan tương lai, cười hỏi.
“Thử rồi ạ. Hỷ phục của Diễm Diễm hơi rộng, đã cho người sửa lại rồi.”
“Ừm, ngồi đi, đại ca có chuyện muốn hỏi đệ.” Liễu Thiên Kỳ rót trà mời hai người em.
“Đại ca, có chuyện gì quan trọng sao?” Vương Thiên Ý tò mò hỏi. Dạo này hắn bận tối mắt tối mũi chuẩn bị hôn lễ, nếu không phải chuyện gấp, đại ca sẽ không gọi hắn lên đây.
“Thất đệ tử của ông ngoại – Mộ Ngôn. Đệ biết gì về người này, nói hết cho ta nghe.” Liễu Thiên Kỳ đi thẳng vào vấn đề.
“À, Thất sư huynh à. Nghe ông ngoại nói, huynh ấy là một người rất cô độc.” Vương Thiên Ý nhớ lại lời kể của ông ngoại. Mười ba huynh đệ đồng môn, ai cũng có một quá khứ đau buồn.
“Cô độc?” Liễu Thiên Kỳ nheo mắt suy nghĩ về từ này.
“Thập Tam Vệ mỗi người đều có câu chuyện riêng. Hắn chắc cũng không ngoại lệ nhỉ?” Kiều Thụy tò mò hỏi.
“Đúng vậy, thân thế của Thất sư huynh khá lận đận. Mẫu thân huynh ấy là tiểu thiếp của đại thiếu gia trong một gia đình giàu có, còn cha ruột lại là một hộ vệ trong nhà đó. Khi sinh ra, bà ta nói dối huynh ấy là con của đại thiếu gia, rồi âm thầm hại chết người cha ruột để bịt đầu mối. Nhờ vậy, Thất sư huynh sống sung sướng được vài năm dưới danh phận con nhà giàu. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, năm huynh ấy lên năm, đại thiếu gia phát hiện sự thật, giận dữ đuổi cả hai mẹ con ra khỏi nhà.”
Vương Thiên Ý ngừng một chút rồi kể tiếp: “Điều bi thảm nhất là sau khi bị đuổi đi, người mẹ kia đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Thất sư huynh, cho rằng chính huynh ấy đã làm liên lụy đến bà ta. Bà ta nhẫn tâm vứt bỏ đứa con mới năm tuổi, một mình tái giá làm tiểu thiếp cho nhà khác. Còn Thất sư huynh trở thành đứa trẻ lang thang không nơi nương tựa, phải đi ăn xin để sống qua ngày.”
“Thật quá đáng! Sao có thể đối xử với con ruột của mình như vậy!” Kiều Thụy nghe mà nghiến răng tức giận. Y thấy mẹ của Mộ Ngôn tàn nhẫn chẳng kém gì cha mẹ ruột của mình.
“Đúng vậy, người đàn bà xấu xa đó thật đáng ghét, sao có thể bỏ rơi Mộ Ngôn ca ca chứ!” Tô Thiên Kiều cũng phẫn nộ, đôi mắt to tròn bừng bừng lửa giận.
“Sau đó thì sao?” Liễu Thiên Kỳ vẫn giữ vẻ mặt bình thản hỏi tiếp.
“Sau đó, Thất sư huynh lớn lên đến mười lăm tuổi, bắt đầu vào núi hái linh thảo, săn yêu thú để kiếm sống. Khi thực lực tăng lên một chút, huynh ấy gia nhập đội săn giết. Để sinh tồn, huynh ấy giết yêu thú, cũng giết cả người. Trong đội săn, huynh ấy nổi tiếng hung tàn, không ai dám chọc vào, được gọi là ‘Tiểu Báo Tử’.
Sau này đội săn bị yêu thú tấn công, chết hơn nửa, những người còn lại chuyển sang một đội khác mạnh hơn. Đội trưởng đội này là tu sĩ Kim Đan, còn Thất sư huynh lúc đó mới Trúc Cơ sơ kỳ nên không được coi trọng, lại bị chèn ép đủ đường. Cuối cùng, huynh ấy nổi điên đánh nhau với tên đội trưởng, bị đánh thừa sống thiếu chết. May mắn lúc đó ông ngoại kịp thời xuất hiện cứu mạng, nếu không huynh ấy đã chết chắc rồi.”
Vương Thiên Ý thở dài kết thúc câu chuyện.
“Vậy ra hắn được ông ngoại cứu về. Hắn không có người thân, không có bạn bè, chỉ có ông ngoại là sư phụ?” Liễu Thiên Kỳ lẩm bẩm. Đây chính là sự cô độc mà Tam đệ nói tới sao? Một kẻ trắng tay, cô độc giữa dòng đời.
“Đúng vậy.” Vương Thiên Ý gật đầu khẳng định.
“Thế còn người mẹ cầm thú kia thì sao?” Kiều Thụy hỏi.
“Chết rồi. Bị chính tay Thất sư huynh g**t ch*t. Nghe nói chết rất thảm, trước khi chết còn bị tra tấn dã man.” Vương Thiên Ý mím môi.
“Chết chưa hết tội.” Kiều Thụy lạnh lùng phán xét. Loại người đó không đáng được thương hại.
“Đúng, đáng đời!” Tô Thiên Kiều đồng tình.
Liễu Thiên Kỳ im lặng một lúc lâu rồi gật đầu: “Ta biết rồi. Tam đệ, đệ và Kim Diễm về làm việc tiếp đi.”
“Dạ, vậy bọn đệ xin phép.” Vương Thiên Ý và Kim Diễm rời đi.
