Tứ Trùng Miên - Ân Tầm

Ân Tầm

Bìa truyện Tứ Trùng Miên - Ân Tầm - Ân Tầm
407 Chương
3.2K Lượt xem
9.7 Điểm
805K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Hai năm sau, khúc nhạc “Ode to soul” chết chóc tái hiện…
Thế nên, anh là Lục Nam Thâm ư? Vị nhạc trưởng chính thức đầy thần bí?
Không, tôi là Trần Lẫm, tôi không biết gì về âm nhạc.
Anh là Trần Lẫm ư? Bên ngoài gọi anh là “Nham thạch”, sở trường bắt tóm bằng tay không.
Không, tôi là Thẩm Phục, một người già tuổi đã ngoài năm chục như tôi làm sao chơi được mấy môn thể thao đối kháng.
Anh là Thẩm Phục ư? Bên ngoài là một giáo sư, thực chất là một hacker cao thủ.
Không, tôi là Kiều Uyên, tôi ghét kẻ nào lừa gạt tôi.
Anh là Kiều Uyên, kỳ tài kinh doanh, cố chấp, lấy việc thao túng người khác làm niềm vui.
Không, tôi là Tư Niệm, nhưng tôi đã chết từ lâu lắm rồi.
Còn ai nữa?
Còn một người nữa.
Suỵt, cậu ta đang ngủ say, tuyệt đối đừng đánh thức cậu ta, cậu ta và người đứng sau lưng cậu ta rất nguy hiểm.
Có muốn phá giải bí mật khúc nhạc chết chóc không?
Hãy tìm Lục Nam Thâm, anh sẽ dùng âm thanh nói cho bạn biết chân tướng.
Sau đó, giết chết chúng ta.

Nhân vật:
Lục Nam Thâm – Một nhạc trưởng bên ngoài hiền lành ngoan ngoãn thực chất là một con chó sói vs Hàng Tư – Một cô gái đi ngược lại triết lý õng ẹo, một nhân tài phát hiện “trà xanh”, một người có câu chuyện.
Lục Nam Thâm – Một người hướng nội vs Niên Bách Tiêu – Một người hướng ngoại.

Đại ý:
Dùng “âm thanh” giải đáp bí ẩn, giải đáp một cách mới mẻ và chuẩn xác khái niệm người đa nhân cách. Nam nữ chính chữa lành cho nhau, yêu cuộc sống, yêu xã hội.

Danh sách chương

Chương 151:

Đơn thuần là thích thể hiện

Chương 152:

Anh ấy còn có thể khiến cậu giả vờ mù bao lâu nữa?

Chương 153:

Vì sao vẫn còn bám lấy tôi?

Chương 154:

Xử lý tình cảm quá lằng nhằng

Chương 155:

Chỉ có tôi mới bảo vệ được cho anh ta chu toàn

Chương 156:

Thế mới nói mồm cậu rất thiêng

Chương 157:

Kiều Uyên là một kẻ điên

Chương 158:

Em đang lảng tránh trọng điểm

Chương 159:

Tôi có thể cho em những điều tốt đẹp hơn

Chương 160:

Duy chỉ có

Chương 161:

Vậy thì cứ chết đi cho xong

Chương 162:

Tôi muốn hiểu rõ về một người, khó lắm sao?

Chương 163:

Em ngoan đi

Chương 164:

Đứa trẻ đó chính là tôi

Chương 165:

Tư Niệm

Chương 166:

Người anh lớn

Chương 167:

Không liên quan tới những chuyện ngoài lề

Chương 168:

Chắc chắn

Chương 169:

Cậu nói anh ấy có võ?

Chương 170:

Ngày tuyết rơi thì phải đi ăn oden

Chương 171:

A Tư, đã lâu không gặp

Chương 172:

Em rõ nhất mà

Chương 173:

Em nghĩ tôi sẽ tin à

Chương 174:

Có thể vì chưa ly hẳn chăng

Chương 175:

Nhất định có ẩn tình khác

Chương 176:

Lớn từng này rồi mà còn làm nũng như vậy

Chương 177:

Sợ đến bệnh

Chương 178:

Không phát hiện ra cậu ta có gì bất thường sao?

Chương 179:

Vì sao cứ nhắm vào tôi không buông tha?

Chương 180:

Có thể không quan tâm chút nào sao?

Chương 181:

Tôi hạ nhiệt cho anh ta

Chương 182:

Hợp lại thì sống, tách ra thì chết

Chương 183:

Phán đoán

Chương 184:

Tôi mệt quá

Chương 185:

Style bạn trai yếu đuối tới mức không thể tự lo liệu việc gì

Chương 186:

Tốn sức

Chương 187:

Thế này gọi là dựa?

Chương 188:

Còn chưa phải thiêu thân lao vào lửa à ?

Chương 189:

Sao như bị rơi vào một cái bẫy vậy nhỉ?

Chương 190:

Có lớn mà không có khôn

Chương 191:

Núi Mạnh Cô

Chương 192:

Cô ấy phải ở bên cạnh tôi

Chương 193:

Người cây

Chương 194:

Quả thực tối nay phải bàng hoàng sửng sốt

Chương 195:

Bỗng dưng biến mất

Chương 196:

Chơi lớn vậy sao?

Chương 197:

Chỉ cách cái chết một cánh cửa

Chương 198:

Ăn ý

Chương 199:

Phó thác sinh tử

Chương 200:

Không nuốt lời

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Kinh Niên Thư - Ân Tầm
Bạn đang đọc truyện Kinh Niên Thư của tác giả Ân Tầm . Hoa Nguyệt Quý ăn người, rong ruổi nhặt thi t
Bìa truyện Tên Anh Là Thời Gian - Ân Tầm
Đề tài: Bích họa Đôn Hoàng + nhà phục hồi văn vật Nghề nghiệp nam chính: Nhà phục hồi văn vật, dùng
Bìa truyện Người Tình Trí Mạng - Ân Tầm
Tên gốc: 致命亲爱的 Thể loại: Ngược, cẩu huyết Người dịch: Tô Ngọc Hà Mùi hương luôn tồn tại trên đời này